View allAll Photos Tagged missing

Close up of the missing panel, showing the M61 Vulcan canon, that let fly on 00-0221 during its practice display on the Friday afternoon. Note the popped screws of the adjacent panel.

Taken in Mike's garden

  

Best large please

 

Straight from the camera, as usual.

I was in town the other day so I got my camera in touch with an old friend. ;-)

Eye film museum has quite a stunning cladding - odd to see some pieces of the puzzle missing

Bombay Beach, Salton Sea, California

is there one petal missing from this flower?

It's just not the same without you here...

Cut the USA shape out and framed it. Then used the sketch pens to write missing you. Then cut an arrow around the words and backed it with a black arrow. Lastly glued the arrow on the USA (in the general area) where that missing person lives.

two identical men with two extra sets of boots

Ever since he heard me come downstairs early this morning, this one has been on the lam. I don't know how he knew that I had the cat carrier and that he had a vet appointment. He was locked out the bedrooms, so he wasn't under the beds. I looked under every piece of furniture, and all I can think is that he managed to get into the works of our reclining couch. But he vanished for sure! After I called the vet to reschedule his appointment and sat down with a cup of tea, he emerged. From where? Who knows.

It's just warm enough today to really remind me what I am missing out on....

I posted this picture to let Dad knows we are enjoying our girls holiday but we miss him a lot. Maybe next time his job will allow him to come together : )

Actually, several of them are....a box of broken colored pencils. The Macro Monday's theme this week is repetitive/repetition. HMM

Missing Sarah, which incorporates excerpts from Sarah’s journals, is Maggie de Vries's story of her search for her sister who disappeared from Vancouver's Downtown Eastside. In 1978, women—most of them sex workers and drug addicts—began to vanish and their collective fate was all but ignored by the authorities. These women had families. They were loved, they had friends. Sarah was Maggie de Vries's sister and, from the moment Sarah disappeared, Maggie never stopped looking for her. Penguin Online interviewed Maggie to learn more about her as a writer.

 

Some time after Sarah disappeared, Wayne, her friend, gave me the stack of journals that she had left in his apartment. I had read parts of them before as Sarah was always very open with them, but they were painful to read and I tended to skim. Even after she was gone, I only read them in fits and starts. But I knew that she had written a great deal about her life and that much of her writing was powerful. She had something to say that I didn't think many people had heard before. I began to think about what I could do, how I could bring those journals to a wider audience.

 

At the same time, as I tried to find out what had happened to my sister, I found myself learning more and more about her world and growing more and more frustrated with attitudes that I encountered from the Vancouver Police Department and from society as a whole. My own way of looking at sex work and drug addiction was challenged over and over again. With others, I was fighting to get the police to do more and I was working on planning a memorial for all the missing women. I learned a great deal and changed in important ways in the months between September 1998 and June 1999. I began to think that I had something to say as well. I wondered if I could write a piece that wove together parts of Sarah's journals and my own responses to them.

 

But by June 1999 I was exhausted. I was tired of talking to the media. I was tired of focusing on my sister's death in a public way. I wanted to retreat into my own life and grieve my sister's death. In the next three years I took time for myself. I worked through Julia Cameron's Artist's Way. I wrote a children's novel and two picture books. I became children's book editor at Orca Books, a children's book publisher in Victoria. A year and a half later, in February of 2002, the search on the Pickton property in Port Coquitlam began and I was thrust back into considering what had happened to my sister and back into the public world of the investigation, the case against Robert Pickton, and media response. Family members of other missing women and I became reacquainted.

 

And the idea of writing a book resurfaced. I had had a rest. I was ready. When I started writing, I knew that Sarah had something to say that was worth sharing. I knew that people could learn from her, that reading about her life and reading her own words could humanize her for people and, through her, humanize all the women who are missing and all women who engage in sex work for whatever reasons. I had no idea, though, how much I was going to learn in the process. I found a collection of letters that Sarah wrote to me as a child. Women who knew her during her fourteen years downtown appeared in my life over and over again as I was writing, eager to share their stories. Then, at the very end of my last major rewrite, I came into possession of an audio tape of Sarah giving an interview. The tape was seventeen years old. On it, my seventeen-year-old sister answers many of the questions that I had been collecting for months.

 

The book is not what I expected. It is much more Sarah's story than I thought would ever be possible. When I read aloud from it, especially when I read Sarah's own words, I feel her at my shoulder.

 

A teacher, editor, and spokesperson for the missing women's families, Maggie lives in Vancouver and continues the search for answers.

 

'Never Forget'

www.missingpeople.net/never_forget_sarah.htm

Missing Persons is an American band that plays a blend of New Wave and pop rock. The band was founded in 1980 in Los Angeles by guitarist Warren Cuccurullo, vocalist Dale Bozzio, and drummer Terry Bozzio. They went on to add bassist Patrick O'Hearn and keyboardist Chuck Wild.

 

Dale's quirky voice and heavy makeup made the band a favorite on MTV in the early 1980s. Her revealing outfits played a pivotal role in moving the culture of music videos towards that of overt sexual exhibitionism.

When you're gone

The pieces of my heart are missing you

When you're gone

The face I came to know is missing too

When you're gone

The words I need to hear to always get me through the day and make it ok

I miss you

shot taken & edited by me

 

model:my fav tedy bear with sun rays..

 

HOPE U LIKE IT ..=)

  

"We ourselves feel that what we are doing is just a drop in the ocean. But the ocean would be less because of that missing drop." Mother Theresa .

 

WASHINGTON, DC: National Center for Missing & Exploited (NCMEC) 2022 Hope Gala, Oct. 20, 2022

   

The National Center for Missing & Exploited Children’s (NCMEC) Hope Gala held on Oct. 20, 2022 at the District Pier at The Wharf, Washington, D.C. The event is a celebration of the inspiring work being done globally to protect children. We recognized leaders in child safety, honor survivors, and remember the families and victims who are still seeking justice and safety. Sarah Baker/NCMEC

hair makeup styling photography by myself, from series 'missing trannies', models Jeremy and Felicity

© Copyright Eric Johnson 2019 Unauthorized use Prohibited

            

I missing you badly... Lanta.

 

I used

Panos Rainy Day action.

Explored 11

 

This was the first picture I took with my camera. It's the same camera all my pics on here are from. :o)

BOX DATE: None

APPROXIMATE RELEASE DATE: 2005

MANUFACTURER: M.G.A.

DOLLS IN LINE: Cloe; Yasmin; Sasha; Jade; Roxxi

MISSING ITEMS: Socks, bandana, backpack, sunglasses, 3 bracelets, 2 pairs earrings

IMPORTANT NOTES: Yasmin's striped hoodie and tank top were both repackaged in 2008 Passion 4 Fashion packs.

 

PERSONAL FUN FACT: A lot of times, the dolls in my collection were not purchased with a shred of their original clothing. In many cases, I actually mate dolls with their original outfits (it happens to be one of my favorite pastimes). This was the circumstance with my Treasures! Yasmin doll. I found her at Savers in 2015, several years after acquiring random scraps of her clothes and accessories. The first thing I remember owning of Treasures! Yasmin's was her treasure chest, some of her jewelry, and her shoes. These pieces came from the "Bratz Shoe bin" of 2012. I was ecstatic to have gotten my hands on Treasures! stuff, even if I hadn't gotten a doll. I can't remember for sure, but I might have gotten a scrap or two of her clothing as well. Later on, sometime in 2013, I believe I found more of her clothing in a lot on eBay, when I was trying to build up my Bratz clothing collection. While Treasures! Yasmin herself seemed to be pretty elusive, her stuff seemed to be fairly common. By the time I adopted Miss Yasmin in 2015, she had a selection of clothing to wear on display. Ordinarily, I'd like the hoodie top better than the tank (I have an affinity for doll hoodies for whatever reason). But I REALLY love this distressed tank top. In fact, I remember when washed it and hung it to dry, it disappeared for a few minutes. Colleen and I couldn't find it anywhere. I guess it had fallen out of the laundry pile and onto the carpet when we were carrying the clothes into Colleen's bedroom to dry. Thank goodness we found it, because it looks ravishing on Miss Yasmin.

Hay fotos que debería dejar de mirar....

Sissy Spacek in Missing.

With part of its motion missing and stripped of its works plates, Andrew Barclay 0-6-0 saddle tank 'Llantanam Abbey' (Works No. 2074, Built in 1939) was keeping company with an NCB internal user coal wagon at the defunct Mountain Ash network in South Wales on August 23rd 1981. In 1944 the loco was registered by the GWR for running over former Taff Vale Railway tracks.

NEX7 + Helios 81N

© All rights reserved. Use without permission is illegal

 

model : Ilaria

 

♪♫ Missing ♫♪

Note... ngày ….tháng….năm

  

"Người yêu em thật. Ngày nào cũng nhắn tin cho em bất kể sáng hay chiều, nói với em những lời yêu thương ngọt ngào nhất. Rằng cuộc sống không có em, sẽ vô nghĩa đến như thế nào…

  

Người yêu hiện tại của em. Cũng nhắn tin cho em mỗi ngày. Nhưng những câu hỏi của anh ấy chỉ là em đang làm gì? Em đã ăn cơm chưa?…Ít khi, à, ko phải ít khi đâu, mà chẳng bao giờ nói một câu nói ngọt ngào, đại loại như " anh nhớ em" . Dù em có nhắc khéo hay chờ mong mòn mỏi, anh ấy cũng không bao giờ làm như thế.

  

Người yêu em thật. Luôn luôn hứa sẽ cùng em trên những con đường dài. Sẽ xây đắp hạnh phúc với em và không yêu ai khác ngoài em. Dù trời có đổ xuống, anh ấy cũng không bao giờ buông tay em…

  

Người yêu hiện tại của em…Ngày Valentine đang ngồi bên em, anh ấy nói nếu năm sau chúng ta không còn ở bên nhau như thế này nữa , em không được khóc, không được buồn, hãy mỉm cười nhớ đến những ngày chúng mình có nhau như một kỉ niệm. Ngay lúc đó em đã muốn khóc thật to, muốn gào lên cho thỏa nỗi ấm ức trong lòng…

  

Người yêu em thật. Sẽ bón cho em từng thìa cháo lúc em ốm, nếu em có đau đớn thì anh ấy sẽ lo lắng đến phát ốm theo em…Chắc chắn là dù em có ung thư như những diễn viên chính trong phim Hàn, thì anh ấy vẫn sẽ ở cạnh em mỗi ngày dài…

  

Người yêu hiện tại của em. Nhận được tin nhắn thông báo em đang sụt sịt vì hôm qua gặp mưa…Đã mắng em té tát vì cái lý do mà anh ấy tự nghĩ ra: "chắc chắn em lại lười không chịu dừng xe mà mặc áo mưa rồi"…Và khi em còn chưa kịp giải thích thì người yêu hiện tại đã dập máy cái cụp. Em méo xệch vì ốm thì ít mà vì sự phũ phàng của anh thì nhiều…

  

Người yêu em thật, có lẽ sẽ năn nỉ em đừng rời xa anh ấy. Nếu em có giận dỗi hoặc hứng lên mà nghĩ ra những trò oái oăm để làm khổ anh…

  

Còn cái người luôn luôn tự nhận là yêu em rất nhiều kia thì sao nhỉ?"

  

Di nhấn chuột phải. Cái note sặc mùi trách móc, nhưng vẫn rất văn vẻ kiểu blog kia được post lên sau những cái mỉm cười đắc ý của cô.

     

" Tuân sẽ thế nào? Đọc và hối hận về những điều anh ta đã làm cho mình. Chạy đến và xin lỗi mình. Nhưng mình sẽ bắt anh ta phải trả giá những điều tồi tệ mà anh ta đã gây ra cho mình". Nghĩ đến đó, Di lại càng muốn cười thật to . Hôm nay là tối thứ năm, họ vừa cãi nhau buổi sáng. Một trận cãi nhau kịch liệt và nhiều tổn thương nhất từ trước đến giờ. Di đã xếp hết những món đồ nhỏ xinh mà cô đã từng thích mê mải, tất cả những thứ mà Tuân tặng cho cô vào vali, bắt anh mang về…

  

Tối thứ sáu, trời khô như tôm rang, nó khiến tâm trạng của Di thêm bứt rứt và khó chịu. Suốt từ sáng cô chờ tin nhắn của Tuân, nhưng không có. Bình thường, họ ít khi giận nhau quá mười hai tiếng đồng hồ. Khi đã yêu nhau một khoảng thời gian khá lâu, thì cái cách làm lành của Tuần thường là nhắn tin. Nhắn đi nhắn lại, có khi đến cái sms thứ n Di mới chịu nguôi cơn giận. Khá quen thuộc với kiểu làm lành đó, hôm nay cô cảm thấy hơi hụt hẫng. Đã hơn một ngày từ lúc cãi vã rồi mà chưa thấy Tuân tỏ thái độ hối hận. Di đi đi lại lại trong phòng, thỉnh thoảng với tay mân mê điện thoại. Lạ thật. Tuân đã từng nói "mỗi khi mở máy tính ra thì điều đầu tiên anh làm là vào FB của em" cơ mà. Anh ta lại là lập trình viên, công việc gắn liền với máy tính, không thể có chuyện không đọc blog của mình sau gần hai tư tiếng như thế này được. Di nằm thượt trên giường và suy luận mông lung…Hay là anh ấy bận nhỉ? Gõ một cái sms hỏi thăm nhưng chẳng hiểu sao cô lại save nó. Không gửi được đâu, Tuân sẽ cười rũ ra mất. Di thở dài ngồi nhìn nick Tuân xám xịt im lìm. Dư âm trận cãi nhau cuối vẫn làm tim Di đau. Cô mở toang cửa nơi ban công và hít đầy phổi cái thứ không khí khô khan như sắp vỡ vụn thành từng mảnh li ti ngoài trời…Hay là anh ấy bận?

  

***

  

Tối của ngày tiếp theo... Mọi chuyện cũng chẳng khá khẩm hơn là mấy. Tuân vẫn kiên trì không chịu nhắn tin hoặc đến nhà chở Di đi dạo như mọi khi, sau mỗi lần cãi nhau. Đó cũng là chiêu thức "thân quen" Tuân thường sử dụng nếu như cuộc tranh luận trở nên gay gắt quá đáng. Và dù muốn dù không, cô vẫn sẽ thỏa hiệp, cô yêu Tuân rất nhiều, chẳng bao giờ nỡ để anh phải đứng chết trôn hàng giờ liền trước cổng nhà. Bây giờ, Di như sốt lên với cái ý nghĩ Tuân coi thường và không cần cô nữa. Điện thoại hỏi thăm cũng không nốt. Hơi sợ, nhưng cô chẳng thể từ bỏ kiêu hãnh để nhắn tin làm lành với Tuân. Buổi sáng của giờ học Tiếng Anh và cả chiều ngồi làm đề cương ôn thi khiến Di không ngơi được đầu ra mà nghĩ đến Tuân. Nhưng cứ tối về đến nhà, bước chân vào đến phòng, là tấm ảnh chụp chung của hai người đập ngay vào mắt, khiến cô lại hướng suy nghĩ về Tuân. Mệt mỏi. Dắt xe ra khỏi nhà, Di đi loanh quanh vô thức. Những con đường cô và Tuân đã dạo chơi. Hơi lạnh. Những giọt nước từ trên trời hắt xuống mắt cô tạo thành vài vệt lấm tấm ở khóe mi như người đang khóc. Mỗi lúc mưa nặng hạt hơn. Nhưng Di vẫn đi miệt mài, cho đến khi đầu đau buốt…

  

***

  

Chủ nhật, mọi việc uể oải suốt từ sáng đến tối. Di nằm dài nhìn điện thoại. Nó sáng đèn báo hiệu có tin nhắn hai lần. Một lần của cô bạn gái rủ sang nhà ăn cơm. Một lần là vinaphone thông báo khuyến mại. Như bình thường là cô đã chạy ngay ra hàng, mua thẻ, nạp tiền và ngồi cười hỉ hả sung sướng rồi đấy, nhưng hôm nay thì khác. Cô lẩm bẩm nguyền rủa cái tin nhắn siêu vô duyên kia. Suy nghĩ rất lâu, Di quyết định mang tất cả thứ mà cô gọi là kiêu hãnh kia cho vào sọt rác, nhắn cho Tuân một tin nhắn làm lành. Chờ hoài, chờ hoài cho đến khi điện thoại rung lên bần bật, Di vồ lấy và thấy đau không thở nổi vì những dòng chữ reply:" Anh không nghĩ rằng mình lại yêu em bằng cái cách mà em không hề thích, cả hai hãy để cho nhau một ít thời gian suy ngẫm lại về tất cả mọi việc nhé"…

  

"Anh ta nói gì thế nhỉ? Vớ vẩn thật . Anh ta đang cố gửi thông điệp chia tay sao? Chỉ là giận thôi mà. Rồi mọi việc sẽ đâu vào đấy. Anh ta không thể buông bỏ tình yêu một cách dễ dàng như thế đâu. Không thể nào."

  

***

  

Note ngày…tháng…năm…

  

Có lẽ anh là một người con trai vô tâm nhất trên đời, theo em...Một người con trai luôn luôn giới hạn những tin nhắn dành cho em. Chỉ có thể hỏi em ăn cơm chưa, hôm nay em ăn được nhiều không? Anh cũng giới hạn em bằng việc nói yêu em, nhớ em. Có cần thiết phải nói những câu chữ phù phiếm đó không? Sao em không để một phút giây nào đó, anh ngồi bên em, nhìn vào mắt em, cảm giác ngay lúc đó là anh yêu em, dù không nói lên lời thì em cũng hiểu, chẳng phải tốt hơn là những tin nhắn sao?

  

Anh cũng không phải người yêu em thật, theo em...Anh không bao giờ nói yêu em mãi mãi, anh không bao giờ hứa sẽ đi cùng em đến hết con đường của chúng ta. Anh chỉ có thể dùng hết tình yêu ngay bây giờ tặng cho em. Cuộc sống không bất biến. Anh không muốn trói buộc em với lời hứa mãi mãi. Và anh cũng không muốn trở thành một người con trai không trách nhiệm. Hãy cứ tin là anh sẽ yêu em bằng hết tình yêu trong anh, hiện tại. Và có thể là mãi mãi, nhưng mà, chỉ có thể mà thôi...

  

Anh càng không bao giờ là người đàn ông chân thành nhất. Những khi em đau họng, anh không cho em ăn kem, em nói anh cấm đoán mọi sở thích của em. Anh nhắc em uống thuốc, em giấu thuốc xuống gối. Anh biết làm sao nhỉ? Mỗi lần em ốm, trông em như một con mèo ướt, anh xót xa, nhưng anh không thể thỏa hiệp với những trò đùa của em.

  

Anh cũng sẽ ko năn nỉ mong em nghĩ lại về tình yêu này, để tha thứ lần cãi nhau gần nhất của chúng ta, tất cả mọi việc do em quyết định, anh tôn trọng. Có thể anh là người không yêu em chân thành, như em vẫn nghĩ. Và nếu điều đó với em là đúng, thì em có thể nói với anh rằng, em sẽ đi tìm một người yêu em thật như cái cách mà em vẫn muốn. Không phải anh...

  

Người yêu em không thật...

  

***

  

- Em xin lỗi...- Di nấc không thành lời trong điện thoại. Nghe trái tim như muốn vỡ tan trong lồng ngực

  

- Về việc gì thế?

  

- Vì có lẽ em đã cho mình cái quyền đè nén cảm xúc của anh. Vì có lẽ em đã quá ngốc nghếch khi viết entry kia, khiến anh tổn thương...

  

- Em đã để lại mọi thứ về chỗ cũ chưa? Trong chiếc vali mà em đã sắp xếp và muốn anh mang về ấy...

  

- Chưa, em vẫn chưa kịp làm, nhưng bây giờ em sẽ sắp lại như cũ...

  

- Tấm thiệp mà anh đã tặng em nhân kỉ niệm một năm yêu nhau, em còn nhớ chứ? Em có nhìn thấy giữa hai khe hở của mảnh bìa ghép đó là một mẩu giấy không? Mẩu giấy ở rất sâu giữa hai lớp thiệp. Anh đã cố gắng giấu thật kĩ để chờ ngày hôm nay. Hãy lấy mẩu giấy đó ra và đọc nhé. Đó là tất cả những gì anh muốn nói với em...

  

Di loay hoay đào bới tất cả đồ đạc trong chiếc vali ngổn ngang những thứ đồ nhỏ xíu, nhưng không khó để tìm ra tấm thiệp trắng được trang trí bởi những nụ hoa vàng li ti. Mảnh giấy bé xíu giấu quá kĩ, đến nỗi không thể nhận ra. Bao lâu nay cô đã không nhận ra là tấm thiệp quen thuộc được giấu một mảnh giấy ở trong. Cô háo hức mở nó, và bật cười...

  

- Em thấy những dòng chữ đó rồi. Anh biết không? Em đang nghĩ: có thể anh không yêu em như cái cách mà em muốn, nhưng anh luôn hiểu em bằng cái cách mà đến chính bản thân em cũng bất ngờ. Nhưng đó chỉ là những dòng chữ mà thôi. Anh nhắc lại với em đi, chưa bao giờ em muốn nghe điều đó như bây giờ...

  

- Em... đã ăn cơm chưa?

 

- Không ! Điều ghi trong mẩu giấy cơ mà

 

- Anh nhớ em...Thật sự rất nhớ em...Di à, có một người hiện giờ đang rất hạnh phúc, và yêu em nhiều hơn cả những gì em nghĩ đấy, biết không?

 

[ chỉ là truyện thôi :)) tên n.vật k lquan nhé =) ]

  

Just missing the sand and beach.

Missing middle homes, like ADUs, backyard cottages, mother-in-law suites, duplexes, triplexes, low-rise apartments or townhouses, have long fit into urban neighborhoods, often providing more affordable rental and purchase options than single, detached houses.

 

Sightline Institute Middle Homes Photo Library: www.sightline.org.

 

This work by Sightline Institute Modest Middle Homes Library is licensed under a Creative Commons Attribution 4.0 International License.

1 2 ••• 36 37 39 41 42 ••• 79 80