View allAll Photos Tagged Hug

...well more biting than kissing really, he thinks he's a tiger.

peaceful morning at the pacific coast

There's something in a simple hug

That always warms the heart;

It welcomes us back home

And makes it easier to part.

 

A hug's a way to share the joy

And sad times we go through,

Or just a way for friends to say

They like you 'cause you're you.

 

A hug is an amazing thing...

It's just the perfect way

To show the love we're feeling

But can't find the words to say.

 

And hugs don't need new equipment,

Special batteries or parts -

Just open up your arms

And open up your hearts... :)

  

Hugs for everybody!!!!

 

On Explore!!

Highest position: 263 on Sunday, January 18, 2009

  

a little angle asking for a hug, dunno if its a Disney character or not :D

everyone needs a hug... even traffic cones.

Free Hugs Campaign organized with Couchsurfing.

Trafalgar Square, London, 12th January 2007

It was a beautiful moon last night. I got a few shots in full auto mode on the D300, trying to learn more about exposure/shutter speed. Seeing what I could come up with. Then I saw the palm next to the moon and moved the tripod to get this. Kinda a little artistic and I wish I had a bigger zoom ( don't we all) but I am liking the effect of it seemingly hugging the moon.

And thanks everyone for yesterday....xxx luves you all ;)

Car

 

This one moves me so much that I am even posting it before the notorious "study of development"...

Yêu là cưới.​

  

Thấy Vỹ đi chơi với người yêu về mà mặt ủ rũ như đưa đám, tôi mới hỏi:

 

“Sao? Lại xảy ra chuyện hả?”

 

“Ừ! Tự dưng hôm nay tao thấy chờn chợn cái Dung mày à” - Vỹ nói, ra vẻ nghiêm trọng.

 

“Chờn chợn cái gì? Con gái bây giờ có mấy đứa ngoan hiền được như Dung đâu!”

 

“Ngoan thì còn chấp nhận được, chứ hiền còn phải xem xét lại. Con gái con đứa đi chơi với bạn trai ăn hai đĩa ốc rồi mà còn xơi ngon lành được bốn quả trứng vịt lộn. Ăn như mãnh thú đấy mày ạ. Từ ngày quen tao nó tăng năm cân rồi. Tao sợ lấy về nó từ lợn biến thành hà mã thì khổ”

 

Tôi không nhịn được cười khi nhìn vẻ mặt thiểu não pha chút hình sự của thằng bạn cùng phòng. Thỉnh thoảng, nó lại hâm hấp như thế. Căn bệnh sợ yêu của nó vẫn chưa khỏi hẳn. Tôi ở chung phòng với nó từ năm đầu đại học đến giờ nên biết, sau thất bại ê chề của ba chuyện tình, nó bị ám ảnh bởi tình yêu ghê lắm. Để giải thích rõ hơn tại sao nó lại ám ảnh về tình yêu như thế, tôi sẽ kể ba câu chuyện tình bi đát của nó cho các bạn nghe.

 

***

 

Mối tình đầu: Kiêu hãnh và định kiến.

 

Năm đầu đại học Vỹ có yêu một cô bạn cùng khóa tên Linh. Nàng này xinh nhất nhì khoa kinh tế . Với làn da trắng hồng và ánh mắt mơ màng, mỗi lần nàng qua lớp tôi là thằng nào thằng ấy nghiêng ngả, nhìn không chớp mắt. Không ít thằng xin số điện thoại, tặng hoa, hay viết thư mùi mẫn mà vẫn không lọt vào mắt xanh của nàng. Thế mà đùng một phát, Vỹ - thằng cù lần nhất lớp - tuyên bố là đang hẹn hò với lại nàng. Nghe đâu, nó kể, trong một lần đi học về, nó bắt gặp nàng bị hỏng xe trên cầu. Trời nắng chang chang, thấy nàng dắt xe trông tội nghiệp, nó đổi xe cho nàng, rồi dắt xe nàng đến chỗ sửa xe cách đó hơn một cây số. Hôm sau, nàng hẹn nó đi cà phê để cảm ơn. Nàng và nó nói chuyện rất hợp nhau, sở thích lại giống nhau - như cả hai đều mê tiểu thuyết, thần tượng Marclevy và ghét cay ghét đắng bộ Twilight chẳng hạn… Hẹn hò lần 1 rồi đến lần 2... Đêm về là nó trùm chăn nhắn tin cho nàng, cười khúc khích. Tình yêu của nó và nàng cứ nhẹ nhàng và lãng mạn thế, cho đến khi sự việc xảy ra.

 

Nàng hẹn Vỹ đến nhà chơi để ra mắt bố mẹ. Vỹ vừa mừng vừa sợ, nó lo cuống quýnh cả lên, rủ tôi cùng đi đến nhà nàng cho bớt sợ. Nể thằng bạn, với điều kiện nó phải rửa bát một tháng, tôi cùng nó đến nhà nàng. Cũng chính vì thế mà tôi có cơ hội chứng kiến một chuyện không đâu làm tan nát tình yêu thơ mộng ấy.

 

Tôi nhớ, hôm đó lúc đang trên đường đến nhà nàng, tôi và nó bị cảnh sát giao thông tóm vì vượt đèn đỏ. Kí biên lai nộp phạt, năn nỉ mãi mới được tha vụ dắt xe về đồn, hai thằng mặt hầm hầm phóng xe đến nhà nàng. Vừa đến ngõ, con chó bull nhà nàng (giống chó mặt ngắn ngủn, da nhăn nheo ấy) từ trong nhà lao ra cắn sủa nhặng xị. Tôi ngồi sau nên nhanh chân tránh được, còn Vỹ thì bị con chó ngoạm vào gấu quần, ngấu nghiến. Cái giống chó đấy mà đã ngoạm cái gì thì ngoạm lấy sống lấy chết. Xe đổ, cơn bực đạt đến đỉnh điểm, Vỹ đá một cú như trời giáng ngang mặt con bull khiến con chó bay xa vài mét. Khi cả nhà nàng chạy ra thì cuộc chiến đã kết thúc, kẻ thắng thì mặt đỏ tía tai, kẻ thua nằm kêu ăng ẳng. Màn ra mắt không thể ấn tượng hơn!

 

Nhìn vẻ hốt hoảng của bố mẹ và em trai nàng khi thấy con bull yêu quý của họ thảm hại như thế, tôi và Vỹ hiểu rằng đã có biến lớn. Chúng tôi được bố mẹ nàng miễn cưỡng mời vào nhà, hời hợt xã giao vài câu (chủ yếu là do nàng chủ động bắt chuyện). Hết chuyện. “Chúng cháu xin phép về”. Họ ậm ừ “các cháu về đi”, ánh mắt sắc nhọn như bồi thêm câu “lần sau đừng đến nữa”.

 

Sau cú đá xuất thần của Vỹ, con chó bull có triệu chứng chấn thương sọ não, nó bỏ ăn và hay lên cơn co giật. Nàng thì hậm hực nhắn tin trách móc: “ Anh thô lỗ quá. Cả nhà em bây giờ đều ghét anh. Mẹ em bảo anh là có máu vũ phu, không thể chấp nhận được. Em phải làm sao đây? ”. Vỹ ngán ngẩm nhắn tin lại: “ Anh cũng đang không biết phải làm sao đây!”.

 

Mấy ngày sau, nàng bận thi ít nhắn tin cho Vỹ. Mọi chuyện tưởng yên ắng, thì thằng em nàng cùng mấy thằng bạn đầu bò đầu bướu của nó đến kí túc xá tìm tôi và Vỹ nói chuyện. Tin buồn là con chó bull đã ra đi. Tin giật gân là một lời đe dọa máu me của thằng em nàng nếu Vỹ còn dính dáng đến chị nó. Vỹ choáng váng lắm. Tôi không giúp gì được cho nó, chỉ biết an ủi nó sau khi nó quyết định chia tay Linh.

 

Mối tình đầu kéo dài trong ba tháng, nhưng nó phải mất đến một năm để lấy lại thăng bằng bắt đầu mối tình thứ hai.

 

Mối tình thứ hai: Âm Mưu và Tình Yêu.

 

Tình yêu này của Vỹ có nick name facebook là Hương Hớn Hở . Nàng này là một hot girl trên facebook, có đến vài nghìn người theo dõi. Tất nhiên, nàng rất biết thu hút đám đông bằng những bức ảnh xinh như mộng (tôi không rõ mặt mũi ngoài đời thế nào) và những status ẩm ương kiểu như này : “Buồn thế, có ai yêu em không”. Hay: “Ôi! Sao trên đời có nhiều mảnh đời bất hạnh thế”... Điều kì lạ là trong vài nghìn người theo dõi, nàng lại đặc biệt chú ý đến Vỹ. Có lẽ là do Vỹ có duyên với gái xinh chăng, bởi theo đánh giá một cách khách quan của tôi, về ngoài hình Vỹ chỉ ở mức bình thường, còn gia cảnh cũng chỉ ở mức khá.

 

Từ ngày quen Hương Hớn Hở, Vỹ cắm mặt vào máy tính thông đêm suốt sáng. Nó ngắm đi ngắm lại những bức ảnh mà nàng đã từng đăng, đợi từng cái status mới của nàng, khi nàng online nó mừng quýnh bắt chuyện nàng. Không biết nàng nói với nó những chuyện gì, ngọt đến mức nào mà nó chat say sưa lắm.

 

Một hôm, Vỹ tâm sự với tôi: “Tao nghĩ tao yêu nàng mất rồi mày ạ”. Tôi dửng dưng: “Gặp nhau chưa mà yêu vội thế?”. Nó cười: “Chưa! Nhưng sớm muộn gì tao sẽ được gặp nàng”. Nó sung sướng và đặt niềm tin vào điều mơ hồ ấy.

 

Rồi nó cũng được nàng cho một cái hẹn. Địa điểm hẹn là một nhà hàng sang trọng. Tất nhiên, để tự tin đến chỗ đó, Vỹ đã phải đi rút hết số tiền dự định để học thêm tiếng anh của nó. Buổi tối nó hẹn nàng, tôi phải đi làm thêm ca nên không biết nó đi từ lúc nào và bao giờ thì về. Chỉ biết là tầm giữa đêm, khi tôi về thấy nó đang vật vã ngồi uống rượu một một mình, nghe bản nhạc lời ca não nề “Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng cô đơn...”. Không còn nghi ngờ gì nữa, một trăm phần trăm thằng này lại thất tình.

 

“ Sao? Gặp được nàng chứ”

 

“ Gặp!”- Nó đáp cụt lủn.

 

“ Thế nào? Xinh chứ?”

 

“ Bình thường! Mặt đen và nhiều mụn hơn trong ảnh. Nhưng điều này với tao không quan trọng mày ạ” - Nó quờ quạng tay, nói.

 

“ Thế điều gì quan trọng?”

 

“ Sau khi ăn tối xong…. nàng ngỏ ý rủ tao vào nhà nghỉ mày à!”

 

“ Rồi sao ? Kể gì mà như bị vón cục thế!”

 

“ Thoạt đầu tao cũng phân vân. Nhưng cứ phóng liều vào một nhà nghỉ cùng nàng.”

 

“ Rồi sao nữa? Làm gì chưa?”- Tôi sốt ruột hỏi.

 

“ Chưa! Nhưng tao phát hiện ra một sự thật khốn nạn! Lúc nàng vào nhà tắm, tao lén đọc một tin nhắn mới từ đi động của nàng… Một cái hẹn đến khách sạn khác mày à!”

 

“Tao hiểu rồi. Thằng ngu! Mày yêu phải bướm đêm rồi!”

 

“ Ừ! Thế là tao rút ba trăm ngàn để đầu giường, rồi để lại cho nàng vài chữ coi như là kỉ niệm”

 

“ Vẫn còn kỉ niệm cơ à?”

 

“ Tao viết thế này: Giá của em không hơn được mức này đâu. Cảm ơn em đã dạy cho tôi biết cuộc đời nó khốn nạn đến mức nào.”

 

Nó cười mỉa mai. Nhưng tôi biết nó đang đau khổ. Cả tháng qua, nó đợi chờ, hi vọng được gặp mặt thiên thần trong lòng nó bao nhiêu thì nhận lại được thất vọng bấy nhiêu. Tôi ngồi xuống uống rượu cùng nó, ngậm ngùi nghe thời gian trôi theo những bản nhạc buồn… Tuổi trẻ của chúng tôi đấy, đôi lúc cảm thấy bất lực, thấy buồn đời, nhưng luôn nhủ với nhau là sẽ phải mạnh mẽ hơn vào ngày mai…

 

Mối tình thứ ba: Trăm năm cô đơn.

 

Sở dĩ, tôi đặt tên mối tình này là “Trăm năm cô đơn” bởi vì đây là tình đơn phương. Yêu đơn phương một người lúc đầu thì rạo rực nhưng khi qua cái giai đoạn đẹp đẽ ấy người ta sẽ chạm tới tột cùng của nỗi cô đơn.

 

Năm thứ tư đại học, Vỹ phải lòng một chị con bác chủ khu trọ. Chị này tên Mai, hơn chúng tôi ba tuổi, khuôn mặt có nhiều nét giống Linh nhưng có trông chín chắn và quyễn rũ hơn nhiều. Ngay từ hôm đầu tiên chuyển đến khu trọ này, Vỹ đã bị hớp hồn vì vẻ đẹp của chị ấy. Nó bảo chị Mai gợi lại trong nó những cảm xúc đẹp về Linh - mối tình đầu của nó.

 

Chị Mai là giáo viên mầm non. Hồi mới quen chị, chúng tôi không biết chị có người yêu hay chưa, chỉ thấy tối thứ 7, tối chủ nhật chị không đi đâu chơi nên nghĩ chị còn độc thân. Chính cái ý nghĩ ấy làm tăng thêm sự phấn khích... cho mỗi lần nhìn trộm của Vỹ.

 

Có lần, một buổi tối, Vỹ như người mất hồn nói với tôi là đã nhìn thấy điều kì diệu nhất của thế giới. Tưởng gì, hóa ra nó mới nhìn trộm chị Mai thay đồ trong phòng tắm. Cách nó miêu tả vẻ đẹp cơ thể của chị khiến sự bấn loạn của nó lây lan sang tôi(dĩ nhiên, tôi đã thề với nó là sẽ giữ bí mật nên không thể miêu tả lại cho các bạn nghe được).

 

Không dừng ở đấy, hình bóng chị đi bước vào những giấc mơ của nó, những giấc mơ nóng bỏng, ướt át; tỉnh giấc là ướt nhẹp quần! Tôi cũng từng trải qua những giấc mơ như này nên hiểu cái cảm giác sung sướng đến bải hoải ấy như thế nào.

 

“Từ hôm nhìn chị Mai thay đồ đến nay, hôm nào tao cũng bị ám ảnh mày à! - Nó đăm chiêu nhìn trần nhà.”

 

“Hay là mày tán đổ chị ấy đi. Chị ấy độc thân đấy.” - Tôi khuyến khích.

 

“Ừ! Nhưng mà hơi khó. Trước giờ chị ấy coi tụi mình như em trai.”

 

“Tuổi tác quan trọng gì. Ở xóm tao, có gia đình vợ hơn chồng gần chục tuổi đấy.”

 

“Thật à?”- Nó bật dậy - “Liệu chị ấy có yêu tao không nhỉ?”

 

“Cứ thử đi! Mất gì đâu!”

 

Ngày 8- 3, nó mua một bó hồng lớn tặng chị Mai. Tỏ tình bằng hoa thì không bao giờ lỗi mốt. Tất nhiên, với thằng nhát chết như Vỹ, chẳng thể nào nói ra những lời tỏ tình như phong ba bão táp đâu. Thay vì nói: “ Em thích chị. Em điên dại vì chị. Em sẵn sàng chết chị vì chị ...”. Nó im lặng và đợi một nụ cười nở trên môi chị. Chị cười. Nụ cười phảng phất nỗi buồn. Chị bảo:

 

“ Vỹ làm chị nhớ một người hay tặng hoa cho chị vào ngày 8-3 . Anh ấy hẹn năm nay sẽ về. Nhưng… “

 

Chị nói đến đấy thì bật khóc rồi ôm chầm lấy Vỹ. Vỹ bảo, cái giây phút ấy nó thấy chị mong manh và dễ vỡ nhường nào! Chao ôi! Chị có độc thân đâu. Chị đang yêu một người, yêu đến tuyệt vọng.

 

Chị yêu người ấy từ năm đầu đại học. Người ấy nhà nghèo, được chị cưu mang, cho một nơi trú ngụ tại khu trọ nhà mình. Người ấy lãng mạn lắm, 8- 3 năm nào anh cũng mua hoa tặng chị, rồi chở trên chiếc xe cà tàng vòng quanh những con đường thơ mộng nhất thành phố. Với chị, chỉ cần có một mái nhà tranh và hai trái tim vàng là đủ. Nhưng người ấy tham vọng hơn, muốn ra nước ngoài học thạc sĩ. Chị tin người ấy, giao hết cả số tiền dành dụm từ thời con gái cho người ấy đi học. Người ấy bảo chỉ ba năm là về và xây tổ ấm cùng chị. Năm đầu người ấy liên lạc đều đặn. Năm hai liên lạc thưa dần. Đến năm ba thì biệt vô âm tín…

 

“Tao sẵn sàng cho chị mượn bờ vai để khóc. Sẽ ở bên chị cho đến khi chị quên được gã tệ bạc ấy. Chị sẽ đón nhận tao.... Mày có tin là tao làm được chứ?” - Vỹ hoang mang nhìn tôi.

 

“Tao không biết! Nhưng có thể sẽ lâu đấy.” - Tôi đáp

 

Ừ, lâu đấy. Gần 1 năm trời. Vỹ vẫn không thể nào thay thế được hình bóng của người ấy trong trái tim chị. Chị thì vẫn tìm cuộc đời chị ở một chốn xa xôi, còn Vỹ thì tìm cuộc đời nó trong đôi mắt chị. Chỉ vì một cuộc tình ngấp ngoái, chưa chết hẳn, mà làm héo hon tâm hồn cả hai. Hi vọng thì chết dần. Tuổi thanh xuân cũng vì thế mà chết dần.

 

Câu chuyện chỉ kết thúc cho đến một ngày, tôi và Vỹ thi cuối kỳ về, thấy cả khu trọ náo loạn vì chuyện chị Mai uống thuốc ngủ tự vẫn. Khi chúng tôi vào xem, thấy chị nằm trên giường nở một nụ cười nhợt nhạt. Chị đã tìm thấy người ấy trong giấc mơ cuối cùng của cuộc đời chị ư?

 

Vỹ khóc. Quỳ sụp bên thi thể chị khóc thống thiết. Những ngày sau cái chết của chị Mai là những ngày bi thảm nhất của cuộc đời Vỹ... Tôi cũng không muốn nhắc lại khoảng thời gian đáng quên này…

***​

 

Qua mỗi một cuộc tình, cuộc đời lại một tàn bạo với Vỹ hơn. Hằn sâu trong trí óc nó những ám ảnh có thể không bao giờ nguôi ngoai được!

 

Nó sợ yêu đến nỗi cứ nhìn thấy con gái là nó lảng tránh, đâm lòng hận thù hoặc nảy sinh những suy nghĩ bệnh hoạn như này:

 

“Hay là tao với mày cứ ở với nhau. Mày là chồng, tao là vợ, hoặc ngược lại cũng được. Sau này thì xin đứa con về nuôi. Làm đếch gì phải liên quan đến đàn bà…”

 

Vẻ mặt nghiêm túc của nó làm tôi sặc cơm tí thì theo ông bà ông vải. Thằng này bệnh nặng lắm rồi. Tôi muốn đấm vào cái bản mặt dở điên dở dại của nó cho nó tỉnh ra. Nhưng đó chưa phải là cách tốt nhất tiêu diệt triệt để cái mầm mống sợ yêu ăn sâu trong trí óc nó. Vỹ phải bắt đầu một cuộc tình mới. Dĩ nhiên, phải là một cuộc tình có hậu, khiến nó hạnh phúc và quên đi tất cả những ám ảnh trong cuộc đời nó.

 

Tôi giới thiệu Vỹ cho Dung. Dung là bạn học từ hồi cấp ba của tôi. Tuy dáng người hơi đẫy đà một chút, nhưng cô nàng ngoan hiền và đặc biệt là “hàng hiếm” - chưa có một mối tình vắt vai.

 

Tôi phải mất công mất sức thì mới rủ được hai đứa nó cùng đi một chuyến dã ngoại. Như tôi đã nói ở trên rồi, Vỹ có duyên với con gái dễ sợ. Ngay với cái điệu bộ bất cần đời, Vỹ cũng thu hút được Dung. Tôi đọc ở đâu đó có nói rằng, con gái như Dung ở cái tuổi này, lại chưa yêu bao giờ, thì thèm yêu đến mức nào, háo hức lấy chồng đến bao nhiêu, chỉ cần có một người con trai trông vừa mắt là họ sẵn sàng cháy hết tuổi thanh xuân còn sót lại. Thấy ánh mắt Dung say mê nhìn Vỹ là tôi biết “chiến dịch” đã thành công một nửa. Một nửa còn lại phụ thuộc vào Vỹ - thằng bạn bệnh tật về tâm hồn - của tôi.

 

Những buổi đầu, tôi gặp rất nhiều khó khăn để khuyên giải, thậm chí là thúc ép Vỹ đến các buổi hẹn với Dung. Nó đi miễn cưỡng lắm. Lúc về thì nó luôn có một lí do để thở dài và lo sợ. Vỹ sợ nàng ăn quá nhiều (như cái vụ ăn hai đĩa ốc rồi còn xơi ngon lành bốn quả trứng vịt lộn ấy). Vỹ còn sợ nàng hiền quá thì cuộc tình này rồi sẽ trở nên nhạt nhẽo… Tất nhiên, những lần ấy, ngoài động viên Vỹ, tôi phải bí mật quay ra bàn kế hoạch “tác chiến” với Dung: “ Dung ơi! Mày ăn ít thôi, giảm béo đi, Vỹ nó sợ rồi đấy!”. Hay: “Dung ơi! Mày vui nhộn lên một chút, chứ hẹn hò gì mà như xem kịch câm thế.”. Dung không phàn nàn và luôn cố gắng tự hoàn thiện mình để vừa lòng Vỹ. Cái lí do Vỹ lo sợ cũng ít dần đi, rồi nó không còn kêu ca gì trong mỗi lần hẹn hò với Dung nữa. Có lẽ, ngoài cái ý nghĩ “thả rông cuộc đời”, thì Vỹ đã bắt đầu có cảm tình với Dung .

 

Đến lúc này tôi có thể khẳng định là Vỹ đã bước vào cuộc tình thứ tư.

 

***​

 

Vỹ và Dung tổ chức đám cưới vào một ngày tháng tư đẹp trời. Tôi cũng hơi bị bất ngờ khi nhận được thiệp mời đám cưới của hai đứa nó. Chiến thuật đánh nhanh thắng nhanh được Vỹ áp dụng vào cuộc tình này sao. Thằng này nguy hiểm hơn tôi tưởng.

 

“Cô dâu chú rể còn nhớ cái vụ hai đĩa ốc với bốn quả trứng vịt lộn cách đây hơn hai tháng không ?” - Tôi gợi chuyện cũ, lúc Vỹ và Dung đến bàn tôi chúc rượu.

 

Cô dâu ngượng chín mặt, còn chú rể đến cạnh tôi thì thào:

 

“Mày tha cho tao! Mai tao hậu tạ mày tử tế.”

 

“Mày thần tốc quá, tao còn không tin nổi? Chắc tại cô dâu bầu bí rồi hử?”

 

“Bí mật! Chuyện này tao kể mày sau. Mà mày cũng chuẩn bị lấy vợ đi. Tao thấy mày bắt đầu hâm hâm rồi đấy…”

 

Có lẽ tôi đang hâm thật! Lúc nhìn thằng bạn hạnh phúc trong ngày vui của nó trong lòng tôi cứ nhen lên những xúc cảm khó tả, trực muốn khóc. Tôi mừng cho thằng bạn đã thoát khỏi cái giai đoạn chông chênh dễ gục ngã của tuổi trẻ; và mừng cả cho tôi, khi mình được tiếp thêm niềm tin vào một ngày mai được như nó, như bao đôi trẻ khác, lái con tàu tình yêu vượt qua được sóng gió và cập bến an toàn.

 

Có lẽ tôi phải cưới vợ sớm thôi! Xã hội này đầy rẫy những nguy hiểm đang rình rập tình yêu, khiến nó đổ vỡ bằng những tình huống dở khóc dở cười không lường trước được. Biết đâu chỉ vì một con chó, vì hờn ghen, hoặc vì một niềm tin đặt nhầm địa chỉ… tôi có thể sẽ vĩnh viễn mất đi tình yêu của mình. Ngay ngày mai, tôi sẽ cầu hôn em - mối tình kéo dài suốt hai năm qua - lời cầu hôn luôn bị khất lần bởi những lí do vụn vặt và ích kỉ.

 

Tôi sẽ cầu hôn em như thế này:

 

“Em thân yêu! Hôm qua anh đi đám cưới thằng bạn thân, nhìn thấy nó trở nên hạnh phúc sau những tháng ngày quằn quại vì tình yêu, anh nghĩ đã đến lúc anh phải mạnh dạn đưa ra một quyết định. Ngay bây giờ, anh quyết định sẽ cùng em bước vào một hành trình mới, hành trình dùng tình yêu của chúng ta, ở một cấp độ cao hơn, để xô đẩy lại cuộc đời.

 

Vậy, em đồng ý làm vợ anh chứ? Em yêu?”

Can be usde for a sympathy card..or not.

Nice hug...

 

Hugs make people feel better

Today I was sick with the respiratory version of the creeping funk. My daughter is an ex-micropreemie with chronic lung disease, and although she's doing fabulously, I didn't want her to get sick, too, so I stayed away from her all day. Didn't hug her. Drew. Drawing is like breathing for me but MAN. I missed my kid something fierce.

I was also thinking about the big, bone-crunching hugs my mom doles out.

This is available from the print shop.

 

Candid shot taken on a bus.

Not far from deserted farmhouse.

 

It was quite boggy to reach this.

 

A mini challenge for Country Walking Magazine - hug a tree - the tree needed to be just the right size for finger tips to meet and eyes should be closed.

 

No one said the tree should not be in need of TLC - in this case the tree needed a large amount of TLC, but perhaps was beyond reviving.

 

Perhaps I will win a badge, perhaps not.

 

I did win Dennis a badge for his balaclava hat, but he's lost it already; he was sad about loosing the badge; he hasn't lost the hat.

Swing in yanbu's beach huggin' the sky

I think we all need a good old hug !

We've been a bit under the weather here, but we managed to get our place decorated for Christmas this weekend. Pictured here is some of our decorating fuel.

Not many people who walked past did so without stopping for a hug. I even heard one girl squeal with excitement "Oooooh free hugs from a ginger man!"

  

Abrace-me

 

Pela primeira vez resolvi expressar meus sentimentos em uma foto. Em um momento, me veio a fotografia na cabeça, então fiz a maior gambiarra e bagunça no meu quarto para tentar reproduzir a imagem que pensei.

 

[aperte L]

Friends meet and hug on the boardwalk in Coney island at the end of the day. In the background is the famous "Parachute Jump".

 

The Parachute Jump:

 

The Parachute Jump is a defunct amusement ride in Coney Island, Brooklyn, New York, whose iconic open-frame steel structure remains a Brooklyn landmark. 262 feet tall and weighing 170 tons (150 tonnes), it has been called the "Eiffel Tower of Brooklyn". It was built for the 1939 New York World's Fair in Flushing Meadows Park, Queens, and moved to its current site, then part of the Steeplechase Park amusement park, in 1941. It is the only portion of Steeplechase Park still standing today. The ride ceased operations in 1968. The ride was based on functional parachutes which were held open by metal rings throughout the ascent and decent. Twelve cantilevered steel arms sprout from the top of the tower, each of which supported a parachute attached to a lift rope and a set of surrounding guide cables. Riders were belted into a two-person canvas seat hanging below the closed chute, then hoisted to the top, where a release mechanism would drop them, the descent slowed only by the parachute. Shock absorbers at the bottom, consisting of pole-mounted springs, cushioned the landing. Each parachute required three cable operators, keeping labor expenses high.

 

source: en.wikipedia.org/wiki/Parachute_Jump

Everybody needs a hug. It changes your metabolism. ~Leo Buscaglia

 

A hug is a form of physical intimacy, not necessarily sexual, that usually involves closing or holding the arms around another person or group of persons. The hug is one of the most common human signs of love and affection, along with kissing. Unlike some other forms of physical intimacy, it is practiced publicly and privately without stigma in many countries, religions and cultures, within families, and also across age and gender lines.

Wanna make a "hug" pillow for Valentine's Day? Tutorial available on Tuesday. No paper piecing required.

 

Blogged.

From the lovely IndigoSky.

Thank you for the gorgeous card and the tea samplers.

More images here

{Blogged by me}

{Blogged}

Hugs with Daddy at Home

"Hershey Brand Chocolate Kisses".... ummmmmm.....

Ralph (M, on the left) & Grisou (F, on the right)

My new salt and pepper pots hug!!! How cute is that!

Brotherly hugs! We humans can probably never go back to hugging our friends and loved ones :(

1 2 ••• 19 20 22 24 25 ••• 79 80