View allAll Photos Tagged URL
URL: Parque Nacional da Quissama / Bengo
Origem
Estabelecido como Reserva de Caça em 16-4-1938
Elevado a condição de Parque Nacional em 11-4-1957
Área:
9600 km2.
Limites geográficos:
9 09’ a 10 23’ de latitude Sul, 13 09’ a 14 08’ de longitude este
Limites Naturais:
Norte: Rio Cuanza desde a sua foz até à Muxima.
Sul: Rio Longa entre a foz e a estrada Mumbondo Capolo.
Oeste: Pela linha da costa entre a foz dos rios Cuanza e Longa.
Leste: Estrada que vai da Muxima, Demba-Chio, Mumbondo e Capolo até ao rio Longa.
Fauna de especial importância: Manatim, Palanca Vermelha, Talapoim, Tertarugas marinhas.
Cmt + Fav + Note :">
Chùa >>> con tó :)
♥
♥
♥
* Khi yêu thì muốn đc tự do...còn khi tự do lại mún đc yêu :)))))))
* Phải sống chó với đời...chứ đừng để đời sống chó với mình :">
* Miệng luôn cười ..may mắn sẽ tới :)
* Thật khinh những con chó...không bao giờ ngại khó ..để vượt qua sống gió :'x
♥
♥
♥
---------------------------------------------------------------------
- Cảm ơn club , c.ơn B3 đã ở bên Trang suốt t.gian qa nhé :-* ...Yêu Club , Yêu B3 :X~
- Cảm ơn anh vì đã bên cạnh tui ...chia sẻ và động viên tui :)...cảm ơn vì tất cả :'x
- Cảm ơn mọi người trên flickr nữa nhé :-*
* Cảm ơn All :'x
--------------------------------------------
* Ngoài Lề : Không Còn Nhau :)
* Remember + My Mom talk with me : )
- My Happiness :*: mami chi muon tot cho con , nhung cung can co su thoai mai cho rieng minh
- My Happiness :*: neu con hieu duoc dieu do
- My Happiness :*: thi se khong bao gio mat mami dau
- © L a B b *: - Dạ ..
- My Happiness :*: nho nhung gi mami noi ngay hom nay nhe
- My Happiness :*: hy vong la con khong lam mami that vong
- © L a B b *: - Chỉ cần mẹ mãi mãi thương con và quan tâm con .. là đc rồi ạ
- My Happiness :*: vi mami cung thuong con lam
- My Happiness :*: thuong that long
- © L a B b *: - Con rất trân trọng lời nói của mẹ và tình thương của mẹ dành cho con
- My Happiness :*: nhung mami cung nghiem khac lam day
- My Happiness :*: con hieu ma dung khong
~ Desc này là của Cún ( Lê Ngọc Sơn )
~ Cún àk ... lâu ùi har ... nhớ cái lần gặp đầo của 2 đứa :p ... ở Bee nét nèk ... Heo lúc đó mới học lớp 6 àk :p ... nhớ hok Cún ??? Heo thì nhớ rỏ lắm :p ngày đó Heo đi sinh nhật nhỏ bạn về ... gé dô Bee Net nèk :p ... ngày đó là ngày 17 tháng 05 năm 2010 \'m/ ... Lúc đó Heo sến dì đâo ák :p lúc đó có mình Cún iu Heo àk :p~ xấu dì đâo màk đê tiện lun ák ... Cún hồi đó phải nói là rất rất cute :">~ ... dường như hồi đó Heo ko xứng vs Cún lun ák ... ;)) thời dan trôi qua khá nhanh nhỉ ... hồi đó Heo có làm nhìu chuyện có lỗi vs Cún lắm .. nhưng dường như Cún chẳng hề trách Heo dì cả ... Cún lúc nào củng đem h.fúc đến Heo cả :p~ ... còn Heo thì ngược lại :d ... hồi đó làm Cún đao quài :p ... cho Heo xin lỗi vì tất cả nhé :d ... mong Cún hĩu cho Heo ... Heo hứa từ nay Heo hok có làm Cún bùn nửa đâo ... hồi đó Heo xa hoa thiệt đó ... nhưng quen nhìu ngừi rùi, Heo chẳng thấy ai iu Heo = Cún cả :p~ ... có thể nói là: Cún hĩu Heo nhất ... mỗi khi Heo bùn Cún lun là bờ vai cho Heo tựa vào màk khóc ... Cún là hi vọng của Heo đó ... mỗi khi Heo bùn ... Cún lun đến bên cạnh Heo làm Heo cười ... Giải tỏa những suy nghĩ ko thoáng ... đem lại h.fúc cho Heo ... Heo yêo Cún nhìu ...
~ Only: ( 170510 - 170511 - 170512 )
~ Mình làm lại từ đầu nhé Cún :')
~ Em yêo Anh
~ Như yêo Sơn
~ Heo yêo Cún
~ Vợ yêo Chồng
P/s: Mấy nay không rep cmt của ai hết :) , Xlỗi nhìu tại Max bận lắm ít onl flickr úp pic ko à ^^~ . Hứa là nghĩ hè xog sẽ rep cmt đầy đủ của các cục cưg :* :* :* Cmt đi nha ♥
Clickr my Blog -> yah360.com/blog-315084.html
Clickr my Zing -> me.zing.vn/u/gayminikutie
Lưu ý : Nếu tụi mày thích Chùa
- Đừng clickr vào hình tao :-q
Mến cứ add yahoo : Maxnhoc_q11 ♥
- Fav For Me + Note </3 ♥
Acesse: www.cferrarezij.wix.com/fotografia
Adquira: www.isuzuimagens.com.br
Vista-se: www.avesraras.com.br
Muito obrigado por suas curtidas e comentários amigáveis. Espero que goste de minha galeria e que se sinta à vontade para divulgar meu trabalho fotográfico no Flickr. Mas, por favor, respeite os direitos autorais.
Thank you for awards and friendly comments. I hope you enjoy my gallery and feel free to share my photographic work in Flickr. But, please respect the copyright.
photos of this series goo.gl/fQj9wO
OLDENBURG - Grundschule / primary school (Eßkamp) / Graffiti, Street Art: goo.gl/ngAi7d
OLDENBURG - Youth Club Ofenerdiek / Graffiti, Street Art: goo.gl/g8r9of
OLDENBURG - Rudolf-Diesel Straße / Burmesterstraße / Graffiti, Street Art: goo.gl/ZsI9AI
OLDENBURG - Warehouse Logemann / Graffiti, Street Art: goo.gl/b0Y4sS
OLDENBURG - Sportshall TuS Bloherfelde / Graffiti, Street Art: tinyurl.com/ycftt9gl
OLDENBURG - an verschiedenen Plätzen / at different locations / Graffiti, Street Art: goo.gl/7e1fkZ
OLDENBURG - Metal Wall - Stedinger Str., Drielaker 'Str. / Graffiti, Street Art: tinyurl.com/y7w3kfh5
OLDENBURG - Bridge Gallery / bridges near the city center - Brücken in Innenstadtnähe / Graffiti, Street Art: t1p.de/3ngz
OLDENBURG - UTKIEK : the old landfill / alte Mülldeponie / Graffiti, Street Art: goo.gl/qcHfkz
` OLDENBURG ´ - is an independent city in the state of Lower Saxony, Germany.
Population 165.000 ( Dec. 31. 2015 ) ( Metropolitan Region `Bremen / Oldenburg´ 2.4 million people )
The slightly morbid charm of an old hall in Oldenburg !
[url=https://flic.kr/p/yMe2rV][img]https://farm1.staticflickr.com/743/21515200219_dc5d8d6524.jpg[/img][/url][url=https://flic.kr/p/yMe2rV]Geldschwarte[/url] by [url=https://www.flickr.com/photos/14868225@N04/]wolfgang w[/url], auf Flickr
Breve e interesante historia de la pieza
La Arqueta de Palencia, también llamada "Arqueta andalusí de la Catedral de Palencia" o “Arqueta de Cuenca”, es una pieza que forma parte del llamado arte islámico y de los marfiles hispanomusulmanes; data de la época de la Taifa de Toledo, una de las taifas de Al-Ándalus que surge de la descomposición del Califato de Córdoba en 1035 y finaliza con la conquista cristiana en 1085. Esta pieza, que es de forma rectangular y está recubierta con cuero y con placas de marfil talladas, fue encargada como regalo para Ismail Al Maamun, hijo del rey de la Taifa de Toledo, Yahya ibn Ismail al-Mamun. y fue realizada alrededor del 1050 por el artista Abderraman Ben Zeiyan en el taller de marfiles de Cuenca, tal y como consta en las inscripciones de escritura cúfica que hay en ella. Está considerada como una de las mejores creaciones del mencionado taller y destacan en ella las placas de marfil en las que se intercalan pavones, gacelas, grifos afrontados, leones atacando a un ciervo y ballesteros cazando, también hay quien considera que el hecho de que haya grabados pájaros y gacelas hace pensar que fue una recreación del paraíso. Por último, añadir que las tiras de cobre esmaltado que ensamblan las placas de marfil son de estilo románico y fueron fundidas en el taller de Silos.
Esta pieza acabó en la Catedral de Palencia, donde fue reutilizada como relicario, hasta que en 1911 el obispo, junto con el cabildo de la catedral, donaron la arqueta al Museo Arqueológico Nacional de España. La vida viajera de la arqueta (Cuenca, Toledo, Palencia, Madrid…) no acabó ahí, puesto que ha formado parte de la Exposición Universal de Barcelona de 1929 (El Arte en España) y la exposición Al-Andalus: las artes islámicas en España, celebrada en Granada en 1992.
Fotos de la Arqueta de Palencia
Red Digital de Colecciones de Museos
Esta foto ha participado en el juego de En un lugar de Flickr.
Gracias por vuestras visitas y comentarios!
Un besuco!
Bạn tui thêm 1 tuổi r` nhé :"> Chúc bạn ngày càg trẽ - phẽ - đẹp nè. Nhất là trình độ Điếm VL ngày càg cao hen :">
P/s: Cmt & Fav nhé >"<~ Chùa qài àk
_______________________________
-Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.
ENGLISH
www.google.fr/url?sa=t&rct=j&q=&esrc=s&so...
FRENCH
www.google.fr/url?sa=t&rct=j&q=&esrc=s&so...
Bécassine est un personnage de bande dessinée apparu pour la première fois dans le premier numéro de La Semaine de Suzette, magazine pour fillettes, le 2 février 1905.
Initialement prévue pour boucher une page blanche de la revue, l'histoire, écrite par Jacqueline Rivière et dessinée par Joseph Pinchon (1871-1953), et qui relatait une bévue commise par la bonne bretonne de l'auteur, rencontra un tel succès que de nouvelles planches paraîtront régulièrement, toujours en guise de remplissage ponctuel.
Toutefois, à partir de 1913, Bécassine, dont on apprend à cette occasion le vrai nom (Annaïck Labornez) deviendra l'héroïne d'histoires beaucoup plus structurées, toujours dessinées par Pinchon, mais dont les scénarios seront l'œuvre de Caumery, pseudonyme de Maurice Languereau (1867-1941), neveu et associé d'Henri Gautier dans la maison d'édition Gautier-Languereau, éditrice de la Semaine de Suzette.
De 1913 à 1950 sont parus 27 albums des aventures de Bécassine, tous dessinés par Pinchon (sauf deux, dessinés par Edouard Zier) et scénarisés par Maurice Languereau jusqu'en 1941 (année de son décès), remplacé, de 1948 à 1950, par d'autres personnes signant « Caumery ». L'album Les Petits Ennuis de Bécassine (1948) pourrait avoir été scénarisé par Madeleine-
Henriette Giraud, rédactrice en chef de la Semaine de Suzette de 1927 à 1949, tandis que l'ultime album de la série, Bécassine au studio (1950), semble avoir été écrit par un journaliste du Figaro ayant conservé l'anonymat.
D'autres albums et recueils sont parus après la mort de Pinchon en 1953, notamment une série dessinée par Trubert à partir de 1959.
Apparue trois ans avant Les Pieds Nickelés, la naissance de Bécassine est aussi celle de la BD moderne, la transition entre les histoires illustrées et la vraie bande dessinée. Son style de dessin, au trait rond, vif et moderne, inspirera une ligne graphique, la ligne claire, dont 25 ans plus tard Tintin sera le plus beau fleuron.
Tombée un peu dans l'oubli, Bécassine reviendra sur le devant de la scène grâce au tube de Chantal Goya « Bécassine, c'est ma cousine » vendu à plus de 3 millions d'exemplaires en 1979.
Depuis, et en réaction, le chanteur et guitariste breton Dan Ar Braz, qui a représenté la France à l'Eurovision en chantant en breton, a mis à son répertoire une chanson où il dément pour son compte : Bécassine, ce n'est pas ma cousine!
À la même époque l'émission de télévision Le Bébête show présentait Jean-Marie Le Pen sous la forme d'une marionnette parodiant notre héroïne : « Pencassine ».
La poste française sortira en avril 2005 un timbre-poste à l'effigie de Bécassine, à l'occasion du centenaire de la parution de sa première (més)aventure qui suscitera la réprobation de plusieurs associations bretonnes.
Petite anecdote, elle est dessinée sans bouche.
Bécassine et la Bretagne
La plupart du temps, ce personnage de Bécassine est mal pris par les Bretons (certains condamnent toutes ces rééditions, reprises, commémorations...). Il témoigne en tous cas du mépris dont les bas-bretons ont longtemps été l'objet.
Pour certains, dont Jean Cévaër, le personnage créé par Emile-Joseph-Porphyre Pinchon en 1905 représentait la bonne "provinciale" telle que la voyait les élites parisiennes et, sur la base de son costume, elle serait plutôt Picarde. C'est en 1913 que la "scénariste" d'origine madame Rivière est remplacée par monsieur Languereau, qui fit du personnage une Finistérienne.
Un groupe de Bretons agit le 18 juin 1939 au Musée Grévin à Paris, pour détruire la statue en cire du personnage. Patrick Guerin, l'un des acteurs de l'époque, s'est livré auprès des Editions Dalc'homp Soñj en 1983.
Pour Jean Cévaër, le film "Bécassine" de Pierre Caron, est raciste, et le centenaire du personnage de Bécassine en 2005 susciteront la colère de certains militants bretons.
Mais à d'autres occasions, les Bretons la reprennent à leur compte. Par exemple le magazine de bandes dessinées rennais Frilouz, dont le numéro zéro, partiellement repris dans le N°8 (février-mars 84), était un « Spécial Bécassine ».
La situation est en fait très compliquée, et il est rare que les militants aient lu les albums qu'ils condamnent. Il faut convenir qu'au début du siècle dernier les histoires bretonnes tiennent la place des histoires belges de naguère et c'est bien de cette façon qu'apparaît Bécassine la Bretonne dans les premières planches de La Semaine de Suzette qui la montrent dans des épisodes courts qui ne constituent pas une histoire suivie. C'est la brave fille naïve à qui son ignorance de la vie parisienne ne cesse de faire commettre des bourdes. C'est ainsi qu'elle ne sait pas ce qu'est un homard, sa maîtresse lui a simplement dit que c'est tout rouge et que, quand il arrivera, il faudra le mettre à l'office. Elle envoie donc à l'office le colonel en uniforme rouge que la marquise de Grand Air avait invité à déjeuner.
En fait ce sont tous les paysans qui, à l'époque, sont considérés comme des sauvages par les citadins. Maupassant n'hésite pas à écrire : « et ces fils des champs, plus proches des bêtes » (« Le papa de Simon », dans La Maison Tellier). Et les braves citadins de Normandie, lecteurs de Maupassant, appréciaient les expressions de ce genre. De la même façon, les filles de la bourgeoisie bretonne lisaient les mésaventures de cette paysanne sans se sentir le moins du monde visées.
Seulement, le succès du personnage incite les éditeurs à en faire une héroïne à part entière et forcément, étant donné le mécanisme d'identification au moins partielle chez les lectrices, il n'est plus question de la présenter comme complètement ridicule. Dans L'Enfance de Bécassine les erreurs qu'elle commet sont celles d'une petite fille naïve et qui a trop bon cœur, mais les autres enfants qui l'entourent sont autrement délurés, soit farceurs comme son cousin Joël, soit même assez méchants comme sa cousine Marie Quillouch. Il semble que les auteurs se soient à l'occasion un peu renseignés sur la Bretagne et c'est au contraire un aspect sympathique qu'ils en présentent avec le village de Clocher-les-Bécasses.
Arrive la guerre au cours de laquelle Bécassine est en quelque sorte mobilisée pour combattre le Boche au cours d'albums sur lesquels on peut passer et plongeons-nous dans un récit comme Bécassine, son oncle et leurs amis. Nous la voyons servir de guide à des gens de son village qui désirent visiter l'Exposition de Paris ; là encore ces provinciaux en costume breton vont connaître des mésaventures liées à leur ignorance de la vie parisienne. Mais un autre côté est à considérer : la Guerre a changé toutes les données dans la vie sociale, les petites lectrices s'en rendent compte en entendant parler leurs parents et très habilement La Semaine de Suzette essaie d'en tenir compte. Tandis que la marquise de Grand Air commence à éprouver des difficultés financières (elle sera bientôt obligée de quitter son hôtel particulier, loué à un Américain, ce qui est tout un symbole), les paysans de Clocher-les-Bécasses se sont maintenant enrichis avec la hausse du prix de la viande de porc et ils ont envie de visiter Paris. Le renversement est significatif. Au cours d'un épisode un peu compliqué, tout le monde se retrouve dans un grand restaurant où l'on mange des truffes et où l'on boit du champagne ; arrive l'addition forcément corsée, l'oncle Corentin, maire du village demande à chacun une petite somme et paye le reste. La petite lectrice de l'époque se rend compte alors que ce paysan est capable de sortir de sa poche une somme qui paraîtrait bien grosse à ses parents.
Les albums de Bécassine nous aident donc à voir comment a évolué la vision que la bourgeoisie avait de la campagne bretonne, vision de plus en plus positive.
Nhưng a vẫn thấy rất cô đơn.
Cô đơn từ trong tâm hồn mình.
Chìm đắm trong suy nghĩ và cảm xúc riêng a :)
A lại tự khóc, cười 1 cách vô thức..
Cười vì những ngọt ngào đã trải qua..
Khóc vì phải tập chấp nhận và tiếp tục sống..
A đã cố gắng , cố giữ lấy những gì còn sót lại cho riêng mình :)
Những suy nghĩ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu a như 1 cuốn phim..
A rất sợ cô đơn..nhưng đôi khi ở 1 mình lại hiểu ra đc rất nhiều chuyện :)..
Lúc nhìn thẳng sẽ thấy con đường lúc nào cũng cong,
Nhưng thật sự nó lại là 1 đường thẳng.. :)
Và a sẽ lại bình yên..và bước đi tiếp.. :)
Đừng chùa nha :*
1 bờ vai để em dựa vào những khi em mệt mỏi
1 đôi tay kéo em lên mỗi khi em vấp ngã
1 cái ôm thật chặt những khi em sợ hãi
Và 1 trái tim yêu thương em thật sự để em không cảm thấy cô đơn
E ước...
Những khi em khóc anh có thể bên cạnh để em dựa vào
Những khi trời lạnh anh sẽ ôm em vào lòng để sưởi ấm cho em
Và em mong mình là người cuối cùng và duy nhất trong trái tim anh...
Vì...
Chúa nói sinh anh ra cho em nhưng Chúa lại không nói với em là em không được yêu anh... Thiên mệnh... ý Chúa là vậy... nhưng em không chấp nhận ... vì người làm em chấp nhận sự thật lại là anh...
Nhưng...
bây giờ những điều đó quá xa vời... giờ đây bàn tay anh đã ấm áp bên bàn tay khác...trái tim của anh đã không còn thuộc về em để sưởi ấm cho em nữa.. dù em có yêu anh đến dường nào và cố gắng bao nhiêu thì cũng không giữ được trái tim của anh... có lẽ tình cảm em không đủ để giữ bước chân lãng tử của anh...
Nên...
sẽ buông tay để anh ra đi... sẽ không níu kéo anh lại...cũng sẽ không khóc vì em biết khóc cũng không mang anh quay lại mà ngược lại còn làm anh thươg hại... Mà em thì lại ghét sự thương hại vì vậy dù đau... dù không muốn nhưng em vẫn để anh ra đi... Vì biết được rằng hạnh phúc không thể miễn cưỡng... Yêu là cả 2 cùng nhìn về 1 hướng... cùng đi chung 1 con đường chứ không phải là sự ép buộc và thương hại...
Nhưng nếu...
anh buồn hay cảm thấy cô đơn thì hãy gọi cho em... em sẽ đến bên anh với danh nghĩa là 1 ng bạn... Và nếu anh có ý định quay lại thì hãy hứa là sẽ hàn gắn trái tim em và giữa tình yêu và tình bạn nếu không thể yêu thì mãi mãi chỉ là bạn và mãi mãi là như vậy nház...
Kết thúc...
nhận ra tình cảm không thể miễn cưỡng và cũng không phải giữ khư khư thì nó sẽ là của mỉnh... Hãy để tình yêu đó ra đi nếu nó là của mình thì mãi mãi dù nó ở đâu cũng sẽ là của mình... Đừng vì sự ích kỉ mà giữ mãi nó bên mình chỉ làm mệt mỏi và tổn thương...
Và cuối cùng...
trong tình yêu có những người vẫn chời đợi... nhưng không phải chờ đợi ngày người đó yêu họ mà chờ ngày họ ngừng yêu người đó... Và em cũng sẽ vậy... em sẽ chờ... nhưng không phải chờ ngày anh sẽ yêu em mà chờ ngày em sẽ thật sự quên anh và tìm cho mình 1 hạnh phúc thật sự....
*** P/s: Khônq chùa nha. Comt or Fav cho tui đi :)
*** Hãy cho Em thời gian và hãy tin vào tình yêu Em luôn dành cho Anh mãi khônq nhạt phai !
Lockheed Martin F-22 Raptor (L) and North American P-51 Mustang (R) at the DM Air Force Base 2022 Heritage Flight Training and Certification Course.
A Midsummers Late afternoon ‘Formal wedding Reception’
Carmarthenshire, Aberglasney Manor House, and Gardens
Enter here to visit the charming place:
www.google.com/url?sa=t&rct=j&q=&esrc=s&s...
An attractive lady is seen swishing about as she demurely makes her way to and then inside, the deserted garden that is hidden from the olde stone manor by an ever-growing strip of woods and olde hedges.
She had heard tell of these gardens while conversing with a group of fellow guests that were gathered around the cheese and wine tables inside the manor’s reception hall with its glass ceilings.
Interest piqued, she had stolen off to sneak a peak around.
After all, as she had been snidely telling the same group, it was quite boring being here alone attending this function, without any escort! Her husband, Sir so and so was a very important man of course! And being so very vital to his business was currently away on one of his overseas business junkets.
She was wearing one of her usual thin, slinking gowns that said husband enjoyed having her wear.
This particular one was made of shimmery silk, dyed the deep blue of a sunny Bahamas ocean. As she moved, it almost resembled ocean waves as the pretty fabric whipped and swirled along her rather petite figure.
Her jewels, as could be expected, were sapphires. Quite the collection of overly expensive gems which royally sparkled like the same ocean that had inspired the matching colour of her evening gown! The Lady’s baubles, though shining with a royal radiance, were no match for those on display at the Tower of London, but could be considered a close cousin to them!
Which begs a question, should someone be flaunting jewels like that under every one's nose then be also telling tales about her husband being away? Can almost hear the thieves smiling wickedly, as well as feel the insurance agents’ shudder, can’t one?
But, totally believing she was out exploring alone, the pretty lady made her way along the cobblestones that made up the pathways amongst the roses, fountains, and ivy-covered statues that were displayed with an almost reverence aire in the interior of the hidden gardens.
As she wandered about, finding herself increasingly bewitched by the tranquillity of the magic garden terrace she had found, she remained blissfully unaware of the two pairs of eyes that had been, with piercing interest, following her every move since she had made her entrance!
From a hidden vantage point that extended out and above the high hedges that surrounded the garden proper, one set of those eyes was watching! They belonged to a large sassy magpie, perched with expectantly fluttering wings in the gnarled branches of an old wytch elm.
The bird penetratingly observes the young female human, especially eyeing the enticing glitters from her jewels. Most noticeably the pricy bracelet that from one wrist is rippling blazing pinpricks of blue and white fire as she moves about.
Enticingly those sparkles are, erupting from around her wrist as she lifts up a rose up to smell its sweet fragrance. Then again, the show is repeated, as she flicks, one by one rose petals into what had been the still water of a fountain.
Spying a bench, she swishes over, adjusting her gown before slipping upon the coolness of the mossy stone bench. Appearing to become immersed in the surroundings as she closed her eyes and leaned back in delight, her long hair spilling out behind her, exposing her longish, glittering earrings dripping down like identical twin blue waterfalls from her earlobes.
The magpie flies in for a closer look, alighting silently upon the sculpted head of a bow drawing cupid statue. The bird instinctively remains mute lest he is noticed.
He then suddenly cocks his head, as he observes a second figure, a human male, and he flies securely away to an even higher perch, letting out a soft caw at the intruder.
The dreaming beauty opens her eyes and catches movement as she spies the gentleman approaching.
Opening her eyes to their fullest she turns and smiles. He had been one of the groups inside, and had also coincidently, been the one to bring up the story of the secret gardens.
She turns to face him, eyes smiling impishly, for a truth to be admitted, she was not lying about being bit lonely, and a brief rendezvous with a charming mystery man may prove quite a pleasing interlude to spend an hour or so!
He comes up, and with a bow, gestures his permission to join. She nods smiling, granting consent, and he slips down upon the bench, keeping a discreet distance between them. He begins to speak, his deep Welsh accent again charming the London born and bred high society lass.
And as it turned out for them both, the rest of their afternoon encounter had indeed produced a quite pleasing interlude, within the isolated secret garden and its’ magic terraces. The whole area they ended up having all to themselves.
The gardens’ charm grew upon the couple, to the point of a dance being offered and accepted. They danced for a long time, with the melody of twittering jays, long tailed tits, and other gremlins like darting bird denizens of the secret garden being used to keep the dancing humans in rhythm.
After that magical afternoon, they made their way back and parted with a hug before going their separate ways. The warm feelings that had intertwined, intrigued and fulfilled the young female beauty, staying with her for quite some time afterward.
^^^^^^^^^^^
After the pair of humans leave, all is quiet for a few long, waiting minutes, before the wilder denizens deem it finally safe again to prowl about.
One of them being the inquisitively sassy magpie. He flutters down from his perch and lands upon the outer rim of a fountain by a bench. Curiously he pecks at the rose petals floating about in the fountain’s cool waters. The petals still carry a whiff of fragrance from the lilac perfume of the lady who had thrown the petals there.
Then the Magpie’s darting black eyes keenly pick up something else of interest. With a soft inquisitive caw, he leaves the fountain perch and darts down to the base of moss rose bush for a closer examination of the glittering object that lay amongst the roots.
^^^^^^^^^^^^^^
The girl wearing the swishy blue gown and magnificent sapphires was now indeed very happy.
The yearning pangs for her absent husband had been sated for now by her most excellent experiences encountered during her unplanned tryst in the gardens earlier. This happy, warm feeling lasted well into the late afternoon while she remained at the reception. Lasting right up until she realized, with a chilling cold dawning, that her quite expensively jewelled bracelet, the one that had been dangling from around her gloved wrist, was now gone, rudely vanishing without even giving any proper notice!
She had, at the time, been chatting with a white collar wearing priest who had approached her and began to inquisitively barrage her with questions. She put it down to him being bored because he was there alone, out of his normal realms, and did not really know anyone there. He had asked her a question concerning the unintentional cross-shaped decoration on her cocktail ring, and it was as she held it up for him to see that she made the dreadful discovery that her wrist was bare.
The bloody thing must have snagged on a rose bush and fallen off while she was out in the gardens!
She reasoned this, as she took polite leave of the overly friendly priest without really explaining her reasons why. Happy to be away from him, she anxiously made her way back to retrace her steps in the now moonlit garden.
None of the same eyes watched this time as she fruitlessly searched, alone in the now disenchanted secret garden for her missing jewels!
For the entire tale so far
CAPTION: URL: ift.tt/1Z3oi9R SOURCE: ift.tt/1HYJh9L FROM: HM Harris Auto-action created by ifttt.com
FaceBook|Blogger |Instagram |500PX
You can licence images through My Getty image
All of My Reviews|心得文:
Olympus MZD 17mm f/1.2 PRO Review
Olympus MZD 25mm f/1.2 PRO Review
Olympus MZD 45mm f/1.2 PRO Review
Panasonic LEICA DG 12mm f/1.4 Review
Panasonic LEICA DG 8-18mm f/2.8-4 Review
A Five-Year Photographic Journey with the M4/3 Series.
Themesong: www.google.com/url?sa=t&rct=j&q=&esrc=s&s...
Name: Maethor
Race: Half-Elf
Age: 18 or 19
Place of Birth: Pagum, Abellinium
Loyalty: Angore (Previously), Himself
Abilities: Expert Swordsman
Equipment: Angorian Armor, Angorian Knight's Sword, Angorian Soldier's Sword
Personality: Keeps the values of Honor, Loyalty, and Courage. Is a rather sad and depressed person, doesn't like to show emotion, afraid he won't make a difference.
Bio: Maethor was born the son of the King of Angore and an Elf Peasant. He was born in Abellinium but the King took him back to live in the palace with him. At the age of 15, Gavorenth attacked Angore with an army of Demons. Maethor wanted to fight in the Siege of Madenroth but his father, Kerauth, would not allow it. Maethor left Madenroth before the siege began and returned to Abellinium to live with his mother. When Gavorenth's minions tracked him down and killed his mother, Maethor returned to Angore to deal his revenge.
So, new Maethor. Once again, I have rebooted the story but I swear, this is the last story =P I will post it eventually.
So some things you may notice about this version are the Samurai vibe is back and back in force. I decided to go a lot more Samurai after the last version which was a good MOC but very generic and not really what I wanted for Maethor.
I'm really quite satisfied with this version so I don't have much to say other than he's fragile and doesn't pose easily =P
Credit to the following individuals for help:
EMMSixteen-For making me add the full Shikoro
Hawkflight: For forcing the bulk to Samurai levels
The following were not satisfied with regular credit and requested "fucking" credit:
Zach (X): Might as well have built the MOC. Basically just telling me what was good and what was crap. Also he made a poster, which I will post later.
Ventum: Also might as well have built the MOC for me. Helped a lot with suggesting ideas for how to accomplish certain looks and ideas.
So C&C welcome, as always. And yes, why did I stay up until 1:50 to post this at 1:50 exactly? Because it is my birthday, and 1:50 is the exact time I was born. So there ya have it folks, Maethor, birthday edition!
Hopefully you'll be seeing a lot more from me in the future but don't get too hopeful =P Until next time.
~Evan
A đến r thỳ đừn đi a nhé!
e sẽ bõ tất cả của qá khứ để đến vs a thật lòg
e béc a chưa tin e nhưg e sẽ c.m cho a thý
e iu a là sự thật
e mog con đường mìh bước sau này sẽ dài và bền lâu
e mún cóa đc h.f từ a
i have only you in my heart
e mún cười mún h.f nhưg mún cóa tất cả thứ đóa cùng bên a
mún là ng đặc bịc trog tim a
mún đc a ôm thật chặt
mún a là của e
con đườn e chọn là bước cùg a
a đừn đi đừn đễ e bước 1 mìh nhé
nếu k cóa a e cũg sẽ k bước típ đc đâu
___________________________________
Buổi sáng trong lành e type dòng tin nhắn
Chờ Ring Ring Phone sao không gian thật yên ắng
e gửi vào nắng
Một nụ hôn của gió đến địa chỉ là là trái tim a
Vẽ trái tim đỏ và e ghi tên a
Con đường kia có thảm cỏ và e đi bên a
Biển xanh bãi cát trắng chắp cánh cho 1 tình yêu
Từ tận sâu tim này khắc tên một người
Hứa với em là anh sẽ làm cho em mãi cười
Su <3 A4 tỳnh iêu 2k12 đóa :*:*
E Yêu A
==================================
Hiện Tại
Ng hiện h nắm tay a là e
ôm chặt a là e
bước cùng a củg là e
(*)Pé sun: Sống tạm vs a4 thôi nhaz má :))
Pé Su: ừk chỷ sống tạm cả đời thôi k cóa nhìu đâu :))
Đôi khi chỷ 1 câu nói của a cũg khiến e yên lòg. e béc e hay đa ngi. zì e sợ mất a thôu
a đừn s.ngỉ nhìu zìa nhửg lời nói con nít đóa của e nhar. E trẻ con và thíc nhỏg nhẽo.
k cần a fải ởz bên cạh chăm sóc và qtâm e. e sẽ làm tất cả để đc tc của a.
Ngồi bên a k cần nói lời nào vs e cả.. chỷ cần cho e chút hơi ấm từ đôi bàn tay a thôu
chỷ cần 1 cái ôm nhẹ 1 cái nắm tay hờ để e cảm nhận đc tc của a
con tim e sẽ k zá lạnh.mìh iu nhau trog khoảng cách xa
= lòg tin và trái tim.
E tin a cũg sẽ như e
E.i.A.n.L <3 (*) 0804~
______________________
chùa là mất zin r nà
chắc lun :))</
H. EyA ! No.1 :"x
tui tíh tattoo z đóa mà ngố nói đau lắm k cho tuôi tattoo
đỗi lại ngố nói tim ngố sẽ tattoo tên tuôi :"x
Cái này đag ngồi s.ngĩ zìa nước mĩ mà ngĩ qài đầu nó cứ ngĩ zìa mấy con khĩ đành fãi lấy đt ra chụp hình tựkĩ :))
-------------------------------------------------------------------------------------
trog câu chịn này chỹ cóa tuôi vs mng :"x
Yêu Thương Qay Về hay Cầu Vồg Sau Mưa
Tuôi đều đón nhận cả :)
và đã đón nhận r thỳ h.f thôi.
tui đâu béc đc sẽ có lúc mng sẽ k gặp tui nữa
tui cũg k béc chừn nào mng bõ tui mà đi
mà thôi khó qá cho qa đi :)
k s.ngĩ hay lo qá xa cái zì đến nó đến thôi. :)
Tui cấm :
- k làm đc thỳ đừn hứa, tui k mún lại hy vọg :)
- cấm mng rời xa tui :*
- cấm pùn zì tui :))
zậy thôi.
2705*
Ngố: mng hứa vs tui sẽ mãi mãi như z nhar???
im lặng
Ngố: hứa nhar??
Ngốc: ừk. tui hứa
Ngốc nở nụ cười h.f :* zì Ngốc béc dù cóa nhắm mắt và mỡ mắt ra Ngốc cũg đag nằm bên cạh Ngố :))
Ngốc xl~ zì đã cóa nhữg s.ngĩ và quyết định vớ vẩn như việc rời xa Ngố
zì Ngốc ngĩ cóa nhìu ng cần Ngố hơn Ngốc
nhưg đánh mất Ngố thỳ Ngốc cóa tiếc k?
K tiếc. nhưg đau lắm :)
Ngốc béc dù cóa níu kéo thỳ cũg k zử đc
và cóa tc yêu thương sẽ qay zìa đúng nơi nó cất bước đi :)
cũg gần 1năm r mìh qen biết nhau. coi như lần này là mìh iu thật sự
Sn Ngốc sắp tới r. và năm này sn Ngốc sẽ cóa Ngố :") Dù pùn hay zui ng đầu tiên Ngốc ngĩ qẫn tới sẽ là Ngố =))
Đùa thôi. ngĩ thậc k qẫn :") nếu cóa qẩn cũg ngĩ zìa cái hum Ngố ôm chặt Ngốc :*
_____________________________________________________________
chùa là mất zin r nà chắc lun
FaceBook|Blogger |Instagram |500PX
You can licence images through My Getty image
All of My Reviews|心得文:
Olympus MZD 17mm f/1.2 PRO Review
Olympus MZD 25mm f/1.2 PRO Review
Olympus MZD 45mm f/1.2 PRO Review
Panasonic LEICA DG 12mm f/1.4 Review
Panasonic LEICA DG 8-18mm f/2.8-4 Review
A Five-Year Photographic Journey with the M4/3 Series.
'Cause sometimes you just feel tired, you feel weak
And when you feel weak you feel like you want to just give up
But you gotta search within you, you gotta find that inner strength
And just pull that shit out of you and get that motivation to not give up
And not be a quitter, no matter how bad you want to just fall flat on your face and collapse
'Til I collapse I'm spilling these raps long as you feel 'em
'Til the day that I drop you'll never say that I'm not killing 'em
'Cause when I am not then I'm a stop pinning them
And I am not hip-hop and I'm just not Eminem
Subliminal thoughts when I'm stop sending them
Women are caught in webs spin and hock venom
Adrenaline shots of penicillin could not get the illin' to stop
Amoxicillin is just not real enough
The criminal cop killing hip-hop filling a
Minimal swap to cop millions of Pac listeners
You're coming with me, feel it or not
You're gonna fear it like I showed you the spirit of god lives in us
You hear it a lot, lyrics that shock, is it a miracle
Or am I just a product of pop fizzing up
For shizzle my whizzle this is the plot listen up
You Bizzles forgot Slizzle does not give a fuck
'Til the roof comes off, till the lights go out
'Til my legs give out, can't shut my mouth.
'Til the smoke clears out and my high perhaps
I'm a rip this shit till my bone collapse.
'Til the roof comes off, till the lights go out
'Til my legs give out, can't shut my mouth.
'Til the smoke clears out and my high perhaps
I'm a rip this shit till my bone collapse.
Music is like magic there's a certain feeling you get
When you're real and you spit and people are feeling your shit
This is your moment and every single minute you spittin'
Trying to hold onto it 'cause you may never get it again
So while you're in it try to get as much shit as you can
And when your run is over just admit when it's at its end
'Cause I'm at the end of my wits with half the shit that gets in
I got a list, here's the order of my list that it's in;
It goes, Reggie, Jay-Z, Tupac and Biggie
Andre from Outkast, Jada, Kurupt, Nas and then me
But in this industry I'm the cause of a lot of envy
So when I'm not put on this list the shit does not offend me
That's why you see me walk around like nothing's bothering me
Even though half you people got a fuckin' problem with me
You hate it but you know respect you've got to give me
The press's wet dream like Bobby and Whitney, Nate hit me
'Til the roof comes off, till the lights go out
'Til my legs give out, can't shut my mouth.
'Til the smoke clears out and my high perhaps
I'm a rip this shit till my bone collapse.
'Til the roof comes off, till the lights go out
'Til my legs give out, can't shut my mouth.
'Til the smoke clears out and my high perhaps
I'm a rip this shit till my bone collapse.
Soon as a verse starts I eat at an MC's heart
What is he thinking? Enough to not go against me, smart
And its absurd how people hang on every word
I'll probably never get the props I feel I ever deserve
But I'll never be served my spot is forever reserved
If I ever leave earth that would be the death of me first
'Cause in my heart of hearts I know nothing could ever be worse
That's why I'm clever when I put together every verse
My thoughts are sporadic, I act like I'm an addict
I rap like I'm addicted to smack like I'm Kim Mathers
But I don't want to go forth and back in constant battles
The fact is I would rather sit back and bomb some rappers'
So this is like a full blown attack I'm launching at 'em
The track is on some battling raps who want some static
'Cause I don't really think that the fact that I'm Slim matters
A plaque of platinum status is whack if I'm not the baddest
'Til the roof comes off, till the lights go out
'Til my legs give out, can't shut my mouth.
'Til the smoke clears out and my high perhaps
I'm a rip this shit till my bone collapse.
'Til the roof comes off, till the lights go out
'Til my legs give out, can't shut my mouth.
'Til the smoke clears out and my high perhaps
I'm a rip this shit till my bone collapse.
Until the roof (Until the roof)
The roof comes off (The roof comes off)
Until my legs (Until my legs)
Give out from underneath me (Underneath me, I)
I will not fall
I will stand tall
Feels like no one can beat me
rep đũ
------------------------------------------------------------
_Alo
_Gì hả anh?
_Chia tay đi
_...............
_Im lặng là đồng ý nhé! Từ mai chẳng còn là người yêu của nhau đâu
Cô bất ngờ…lắp bắp…ko thành lời:
_Lý do? Em làm gì sai à?
_không
_thế vì lý do gì, chúng ta quen nhau 3 năm cơ mà, chia tay như thế là sao hả anh
_thích
_anh nói như thế mà dc à? Em có làm gì sai thì anh phải nói chứ?
_Chẳng gì cả…chán rồi…hết yêu…Chia tay thôi, tuổi trẻ mà.
1 cảm giác chạy xẹt qua người cÔ...Hẫng!…ngỡ ngàng ! lòng tự trọng như bị dao cứa vào!
_ừ…vậy chia tay, đừng bao giờ gặp nhau nữa nhé
_không chắc!
_anh nói vậy là sao?
_cúp nhé, tạm biệt.
_???
Chia tay…thế là chia tay…1 cuộc tình 3 năm bay vút theo sóng điện thoại …lãng thật!
Rốt cuộc có thế thôi à…nhảm nhí thật…tình cảm nó nhạt thế thôi hả anh?
Đồ tồi! Chẳng việc gì tôi phải buồn vì anh cả…
Cô nói thế…và nằm xuống giường…có thứ nước mặn đắng thấm vào gối!
3 tuần kể từ cái ngày chia tay ấy !
Ngày thứ nhất
Có điện thoại…của anh ta…
Cô bắt máy…như 1 phản xạ tự nhiên của 1-cô-gái-có-người-yêu.
_Anh gọi tôi có việc gì ko?
_chẳng gì cả , thích thì gọi
_dẹp ngay cái giọng điêu khinh khỉnh ấy đi
_quen rồi, không bỏ được
_chia tay rồi, để tôi gạt phăng thằng khốn nạn như anh ra khỏi cuộc đời đi!
_chia tay rồi, anh chẳng còn là gì của em nữa đâu, đừng bận tâm đến anh như thế ,anh chỉ gọi,và em cứ việc mắng nếu e muốn, nhưng đừng cúp máy…
_anh điên vừa thôi ! hãy biến đi với những đứa con gái khác , đừng gọi điện phiền tôi!
_à em…
_sao?
_mình chia tay rồi đấy!
RỤP!
Tít......tít......tít
Cô bực tức cúp máy...
Thật khốn nạn, anh làm như thế là có ý gì. Gọi cho tôi làm gì. Tôi chẳng muốn nghe giọng của anh nữa!
Nhưng sao có gì đó vương vấn và nghẹn lại ở tim..."mình chia tay rồi đấy"...văng vẳng bên tai…
Ngày thứ 2
Lại có điện thoại của anh…
Không bắt máy…tắt máy…vẫn gọi!
_Alo, anh đừng phiền như thế dc không?
_ăn cơm chưa , đừng có mà uống sữa liền đấy nhé, đau bụng đấy!
…cô hơi bất ngờ…
_anh quan tâm làm gì?
_vì anh biết bụng em không tốt, ăn uống như thế sẽ đau bụng.
_tôi lớn rồi, ăn uống ra sao là quyền của tôi,chẳng liên can gì anh cả!
_ừm nhớ ngủ sớm nhé,mai e thi đúng ko, ráng mà thi tốt đó
_tại sao…anh lại như thế...anh muốn gì ở tôi hả?
_mình chia tay rồi đấy!
…lại câu nói ấy…anh ấy lại nói thế...thì chia tay rồi…tại sao cứ phải gọi điện chỉ để nói câu đó….cho tôi bình yên không được à…sao anh cứ động chạm đến tuyến nước mắt của tôi thế hả???
Ngày thứ 3
_alo !
_tôi van xin anh đấy
_cho con Milu nó ăn chưa em, đồ ăn cho nó bữa anh mua còn ko?
_tôi tặng nó cho người khác rồi…
_sao lại như thế, anh tặng em mà…
_chẳng việc gì tôi phải giữ cả!
_ừ thì mình chia tay rồi đấy
Lại thêm 1 cuộc điện thoại kết thúc bằng câu nói đó…
Cô ngồi xuống…xoa xoa đầu con Milu...
"anh ấy làm như thế là sao hả Milu ? anh ấy biết 3 tuần qa tôi đã cố gạt anh ấy ra khỏi suy nghĩ ko? Sao lại làm thế với tao?
…cô chẳng cho con chó ấy cho ai cả...làm sao mà cho được…
Ngày thứ 4…cô bắt máy như 1 thói quen
_alo…tôi không uống sữa sau khi ăn cơm…tôi cho con Milu ăn rồi!
_sao hôm qua lại nói là tặng Milu cho người khác rồi, em vẫn ngốc trong cái khoảng nói dối như ngày nào
_tôi…
_trời hôm nay lạnh quá, lấy cái áo màu nâu anh mua mà mặc vào, làm bằng lông thú nên ấm lắm đấy
_ừ
_nhà còn sữa bột không. Trước khi đi ngủ thì nhớ uống nhé, uống sữa nóng buổi tối cho dễ ngủ...đừng có viện cớ ko ngủ được mà onl tới tận sáng đó!
_ừ
_hôm nay ngoan thế, ko mắng anh à
_ừ…
_uhm thôi a cúp đây…À…mà mình chia tay rồi em nhỉ!...
Hôm nay em không mắng anh…em không phản ứng…vì cổ họng e nghẹn ứ chẳng nói dc anh à…
Ngày thứ 5…
Cô chờ điện thoại của anh
10h tối
......vì sao khi anh đi e đã ko ôm lấy anh hỡi người…...
......vì sao đôi chân e cứ đứng nhìn a xa mãi xa……
Tiếng nhạc chuông vang lên, cô chộp lấy cái điện thoại màu trắng…
_xin lỗi hôm nay a ngủ mãi tới h` mới dậy
_ngủ kiểu gì tới 10h tối vậy…
_hôm nay hỏi lại anh nữa à.
_......
_cái quả cầu tuyết anh mua cho còn pin không? Hết pin thì bảo thằng Bi nó mua bỏ vào nhé, quả cầu tuyết mà ko có đèn có nhạc thì chán lắm.
_em mua rồi…
_em ngoan đến mức anh bất ngờ đó
_mình chia tay rồi hả anh?
_ừ...mình chia tay rồi đó…anh cúp nhé!
…khoan...
Tít…tít...tít
Cô vứt điện thoại xuống giường và bật khóc nức nở
Nước mắt dồn nén bao lâu nay đã vỡ òa trên gương mặt hốc hác...
Anh ác lắm…anh đã bước ra khỏi tim em...em đã đóng chặt tim và chẳng muốn cho anh vào nữa…em không muốn nghe giọng nói đó của anh…em không muốn nhìn thấy số anh...nhưng em không ngăn mình bấm "trả lời", em ko ngăn mình nhớ đến anh được...tim e cũng ko nghe lời e…chẳng lẽ anh lại bước vào tim em 1 lần nữa??
Ngày thứ 6
_alo…em tắt nick yahoo đi, treo nick hoài như thế nóng máy đấy, máy thì lại hay hư, chẳng ai qua sửa cho em đâu
_quen rồi
_quen cái gì.
_à Donut tới chưa
_Donut gì?
_anh gửi 1 hộp đến cho em đó, toàn vị socola đó, thích không...à trà sữa thì chắc chưa tới đâu,quán đang đông ,nó bảo sẽ đợi lâu…
_anh đang nói gì thế? Anh đang làm gì thế?
_gửi donut và trà sữa cho em, trời mưa gió như vầy anh biết e làm biếng đi mua.
_nhưng…
_nhưng cái gì, chẳng phải thích 2 món đó nhất sao
_anh làm ơn đi, anh muốn như thế nào thì dứt khoát đi...chia tay rồi sao a cứ quan tâm e như thế…em không chắc là em quên dc anh đâu!
_mình chia tay rồi đấy em à
………………….cúp máy……....
Bính boong…bính...boong
_xin lỗi ! donut của cô đây ạ…
………….mưa phùn rơi nhẹ bên cữa sổ…nhẹ nhàng
………chiếc donut hình mặt cười với vài miếng socola...thật bắt mắt
………….ly trà sữa………..ngọt ngào
Nhưng
…………..1 cô gái……..lòng nặng trĩu….
…………..gương mặt vô hồn…..
…………….giọt nước mắt…..mặn chát….
Những ngày tiếp theo…cô quyết định không bắt máy nữa...cô sẽ tự bước ra khỏi cuộc sống của anh...cô quyết định cho tim mình vào ngăn đá…cho nó lạnh ngắt lại...chẳng còn bận tâm đến anh nữa…………..
Ngày thứ 10
Duy is calling
Không bắt máy
Duy is calling
Không bắt máy…..
Có tin nhắn….
….Duy mất rồi...em đến bệnh viện đi…
Cô bàng hoàng buông chiếc điện thoại xuống...lao ra khỏi phòng………..
Hai tai cô ù đi……….đôi mắt như bị ai lấy tay bịt kín…….tim như bị bóp nghẹt ………bóp nghẹt………đôi chân cứ guồng chạy tới……không dừng lại được……..
Anh mở mắt ra đi đồ tồi…….hôm nay em đã uống sữa sau khi ăn cơm đó….em quên cho con Milu ăn rồi…..anh mắng em đi….anh làm gì anh nằm yên vậy…..
Dậy đi Duy……..dậy đi ….dậy gọi điện cho em đi…...em sẽ bắt máy….em bắt máy mà…….!!!! Em thèm ăn donut, em muốn uống trà sữa…..mưa rồi em lười đi lắm….anh mua cho em đi……..à quả cầu tuyết hết pin rồi đấy….anh dậy anh mua cho em pin đi………anh nghe em nói gì không hả………..hả anh ….!
_Alo anh Duy hả, hôm nay trời lạnh anh nhỉ
_.....im lặng
_ …anh bệnh nặng như vậy sao anh không nói em
_....vẫn im lặng
_.....anh ra đi như vậy mà anh coi được à…anh tệ lắm !
_.........
_anh vẫn là người yêu của em đấy…..chia tay như thế em chẳng chịu đâu .
_..........im lặng
_giờ e vẫn online này, mắng em đi, em treo nick đó, mắng e đi….e chả uống sữa bột đâu, như con nít đấy..
_......
_ à anh……em sẽ yêu mình anh thôi nhé…..anh cũng vậy nhé, anh đã bước vào tim em rồi thì em sẽ đóng chặt tim và giữ anh trong đấy mãi mãi…….em chẳng yêu ai khác ngoài anh đâu………..anh cũng vậy anh nhé……….
Mưa vẫn rơi……….có 1 cô gái cầm 2 chiếc điện thoại….1 trắng 1 đen……….của cô và của anh………….
Hãy là đôi mắt luôn dõi theo
Là bờ vai vững chắc để tựa
Là bàn tay ấm áp nắm lấy tay em
Khi Em vấp ngã
Mà là trái tim
Mang lại yêu thương cho Em, Anh nhé ♥
________________________________________
Câu chuyện của thằng bán đậu phộng rong
Một buổi sáng đẹp trời như mọi ngày, nó từ căn nhà rách nát đi ra , nói căn nhà như vậy cho sang chứ thật ra nó giống như một cái chồi. Cũng như công việc mọi ngày , nó đi qua nhà Bà Tám để nhận đậu phộng cho kịp đem bán cho tụi học sinh cấp 3.
Cuộc sống nó thì đơn giản lắm , sáng đi bán , chiều cũng bán , chỉ có tối là nó đi hàng net nghe vài bản nhạc hoặc chít chát bốn phương. Nay nó 18 tuổi rồi mà một đứa bạn gái cũng chưa có , biết sao kô? Chỉ tiêu con gái bây giờ chỉ cần có : Tay ga , nhà giàu và đặc biệt đẹp trai là đc lọt vào mắt. Nhưng đối với nó thì chả có cái gì ngoài chiếc xe đạp ~
Đúng 11h trưa , trường tan học , học sinh ra về tấp nập, có đứa tống 3 , đứa thì tay ga , đứa xe đạp , đứa đc ba má rước , rất nhiều học sinh , nó chỉ ngồi ấp trong cái cổng trường chờ người mua.
- Ê đậu phộng bán bao nhiêu vậy ? – Một thằng trong 1 đám nam
- Dạ 1 lon là 5 ngàn ^^
- Ớ địc , đậu như thế này mà 5 ngàn à , 3 ngàn 1 lon thôi.
- Mình bán 1 lon chỉ lời đc 1 ngàn , bán 3 ngàn thế sao mình bán đc.
Lập tức tụi đám nam ấy cầm nắm đậu phộng lên wăng xuống thúng rồi cười mỉa mai
- Bán như thế mày về mày bán cho ba má mày đi
Nói xong tụi đó bỏ đi , nó thì vẫn tiếp tục gọi học sinh đến mua.
Nhưng có lẽ hôm nay nó bán ế thật , kô một ai mua cả. Xa xa có một nhỏ học sinh đi đến và hỏi nó:
- Đậu phộng bán sao vậy anh?
- Nó nhìn nhỏ thật lâu rồi lật đật trả lời : 5 ngàn 1 lon ^^
- Vậy lấy em 3 lon đi
- Của em đây ^^
- Em gửi tiền luôn nè
Nó chỉ lấy 10 ngàn rồi đưa lại nhỏ 5 ngàn
- Hôm nay bán ế mà em mở hàng tới 3 lon nên anh lấy 10 ngàn thôi ^^
- Sao được làm vậy kì lắm, anh lấy đi , buôn bán mà làm thế mốt em kô dám mua
- Kô sao đâu, anh bớt cho em coi như là em ghé mua cho anh thường xuyên là đc ( nói chứ thằng này mê gái thì có , làm gì mà bán ế giảm tới 5 ngàn :]] )
- Vậy em cám ơn , mốt em ghé mua ủng hộ anh , giờ em về , má chờ ^^
Thế là xong một buổi bán , tuy có khách dễ chịu khách khó nhưng nó thấy vui , vui vì đc bán như thế này, vui vì đc gặp một đứa con gái dễ thương chưa từng thấy. Vậy là nó cùng chiếc xe đạp đi về ngủ một giấc rồi lại tiếp tục đi bán.
5h chiều , trường cũng tấp nập như sáng , nhưng buổi chiều hôm nay lẫn lúc sáng chả ai ăn đậu phộng chỉ đc vài đứa học sinh nữ đi xep đạp vừa ăn vừa tám. Nhưng kô ngờ nó lại gặp cô bé lúc sáng, cô đi chung 1 đám con gái chung trường, ra tới cổng nhỏ nhìn nó
- Ủa , anh cũng bán chiều à ?
- À , ừ ^^
- À mà cho em hỏi , sao lúc trước em kô thấy anh bán ?
- Anh mới chuyển về đây bán lúc sáng em à ^^
- À à , vậy để em ủng hộ anh , đậu phộng hôm nay của anh còn nhiều qá
- Ê tụi bây, vào mua ủng hộ ảnh đi , cho ảnh về sớm
Thế là đứa nò đứa nấy cũng 1 bọc 10 ngàn , cuối cùng cũng hết , nó mừng rỡ và cám ơn nhỏ.
- Anh cho em một bọc miễn phí nè, công em ủng hộ hết cho anh
- Hihi vậy là em lời rồi , mua 1 đc 1
- Thôi em về , kẻo má trông , mai em ghé ủng hộ anh típ .
- Ừm ^^
Hôm nay nó vui quá , gặp đc cô tiểu thư nhà giàu lại ăn nói dễ thương , thế là bắt đầu một câu chuyện một câu chuyện đáng buồn, các bạn đọc típ nhé.
Nó quyết định chọn cái trường này làm nơi bán của nó , vì nó mê cái sắc đẹp của nhỏ quá rồi , nó muốn đc bán cho em ấy , đc nói chuyện , tuy vài câu mà nó vẫn thấy vui. Thế là buổi tối, đường lên đèn , nó đi bộ trên vỉa ngắm trời mát , ghé vào hàng net cuối phố. Vào tiệm chọn cái máy thích hợp rồi vào phòng chat. " cobe_dangyeu_khongkieungao " cái nick ấy hốt hồn nó, nó chọn vào và bắt đầu nhắn tin.
- Xin chào cô bé ^^
- Chào anh boyfresh_timnguoichungthuy
- Cho anh làm quen nhen
- Ừm đc
- Em tên gì ? Nhiêu tuổi? Ở đâu ?
- Em tên Thuần , 17 tuổi , ở đường Lũy Bán Bích ạ , thế còn anh ?
- À anh tên Tuấn , 18 tuổi cũng ở đường Lũy Bán Bích luôn , thế em còn học kô ?
- Em còn học , hiện đang học ở THPT Hùng Vương đó anh
- À , vậy tốt rồi
- Sao anh ? Tốt là sao ?
- À không ^^
- Nay anh còn học không ?
- Anh nghĩ rồi , đang ở không ( thằng này trên mạng cũng xạo gớm )
- Ừm , chắc anh là công tử hả ?
- Hihi chắc vậy ^^ ( xạo quá cha ơi )
- Ừm , vậy thì anh đi đi , em kô muốn quen với đại gia :]]
- Ơ !!!!!!!!1
- Chưa kịp nói thì nhỏ out và nó ra về trắng tay :[[
Lại thêm một buổi sáng nữa , một buổi sáng chắc cũng đẹp nhưng kô biết buôn bán như thé nào đây nữa. Nó ghé nhà Bà Tám lấy đậu và tiếp tục hành trình , ngày qua ngày nó đều bán hơi ít nhưng nhỏ ấy lúc nào cũng ủng hộ nó, giúp đỡ nó , nó mừng lắm , kô ngờ 1 cô tiểu thư như vậy lại có thể quen và giúp một thằng nhà nghèo như nó , đến một ngày kia nó mở lời
- Tối nay em rãnh kô ? Anh mời em uống nước công em giúp anh ngày qua
- Ừm em rãnh nhưng hẹn tại đâu ?
- Quán chè bưởi ở bên trường TH Âu Cơ nhen ^^
- À , ôk anh hihi
Hôm nay nó mừng quá cuối cùng em cũng chấp nhận đi với nó , nó chuẩn bị mọi thứ , áo thun trơn với cái quần dài đơn giản với chiếc xe đạp của mình :]]. Đến nơi em cũng có mặt tại đó , 2 đứa trò chuyện ăn chè với nhau rất vui.
- Nay anh nhiêu tuổi ?
- Anh 18 tuổi rồi
- Trùng hợp thiệt , hôm kia em cũng quen một đứa trên mạng cũng 18 tuổi mà cũng ở chỗ này.
- Ưm hì hì
- Anh cười gì ?
- Kô gì , em ăn đi
- Ừm , à mà anh biết chơi yahoo kô ?
- Ừm có , mà chỉ buổi tối à , sáng chiều đi bán
- Ôk , cho em xin nick chat anh đi
- Boyfresh_timnguoichungthuy
- Cáiiii gì ? sặc
- Sao em ?
- Cobe_dangyeu_khôngkieungao là em nè
- Hả !! ( nó bắt đầu ngại )
- Khè khè , anh là đại gia mà đi bán đậu à khè khè
- Ờ ( nó gãi đầu ) tại anh thấy chỉ tiêu của con gái là tay ga giàu đẹp trai nên anh nói vậy =="
- Trời , em thì kô cần thứ ấy , em chỉ cần đàn ông con trai nào biết quan tâm yêu thương là được , chứ bề ngoài cũng hao mòn vì năm tháng à
- Ừm ( nó cười mãn nguyện , cười vì trên đời này chỉ có em là tốt , chỉ có em kô đua đòi theo thời đại bây giờ , nó bắt đầu yêu em , yêu kô hay biết )
Ngày hôm nay là 14 tháng 12 , nó vẫn bán , hôm nay thì khác bán rất tốt , tuy nhiên nó vẫn để dành một bọc cho nhỏ , ngày sang đông , ngày của yêu thương , đến lúc nhỏ đến mua thì hết đậu
- Hết đậu rồi hả anh ? ( mặt nhỏ buồn )
- Ừm hết rồi
- Ừm vậy khi khác em ghé mua
- Khoan , em xòe tay ra đi
- Làm chi ?
- Thì cứ xòe đi
Nhỏ xòe tay ra , nó đặt một bọc đậu cho nhỏ , bọc đậu ấm áp đến chừng nào, nhỏ nhìn nó cảm động ~.~
- Sao anh dám nói hết hả ??
- Anh giỡn đấy mà
- Grrr ( nhỏ cú đầu nó r` đi về )
- Ây da …
Xa xa nó nhìn nhỏ đi về , lòng thấy vui vì hôm nay nó dc thấy nhỏ khi giận nhìn rất xinh
Ngày tiếp qua ngày , một lần nữa nó và nhỏ cùng nhau đi chơi, nhưng kì này nhỏ để cho nó chở trên chiếc xe đạp , tuy nó hơi ngượng nhưng vẫn vui vì nhỏ chịu đi với nó
- Ê Thuần em , nay kô đi tay ga với anh nào à sao đi xe đạp với thằng bán đậu ở trường ?? ( thằng bạn nó )
- Tao làm gì có bồ mà đi hả , mà tao đi với ai kệ tao có gì à ??
- Ờ kô , t thấy m giàu mà đi với thằng bán đậu thì nực cười quá haha
- Rồi sao ?
Nó bắt đầu ngượng , sỉ diện , nó chuyện hướng xe đạp , còn thằng kia cùng chiếc tay ga chạy thẳng.
- Sao vậy ?
- Kô sao ? Em thấy đi với anh ngại kô ?
- Kô mà , anh nghĩ về câu thằng đó à
- Ừ , anh thì anh ngại lắm.
- Thôi đi anh , ngại gì kô biết , em kô ngại mà anh ngại à , thôi mình ghé gần Copmart đi
- Ừm hì hì
2 đứa lượn trong cái siêu thị to bự mà nó chưa bao giờ bước vào , chỉ thỉnh thoảng bán ở ngoài ngó vào cho đỡ thèm thôi
- A anh ơi , cái nhẫn này nhìn đẹp hen
- Ờ đẹp thiệt , mà em đói chưa ?
- À à nhắc mới biết , mình ghé đằng kia ăn mì gõ đi
- Ừm ( nó vừa đi vừa nhìn chiếc nhẫn ) …
Ngày qua ngày nhỏ vẫn chờ nó bán , từ lúc 2 đứa đi chơi về ngày hôm sau nhỏ không còn thấy nó nữa , nó giận việc thằng bạn nhỏ hay là chuyện gì mà nó không gặp nhỏ
- Anh à , anh nơi đâu , trái tim em đang nhung nhớ … ( nhỏ bắt đầu mến nó )
Một ngày , hai ngày , 1 tháng trôi qua nhỏ kô gặp nó , nó thì nay bán ở quán nhậu kiếm được nhiều hơn , tối thì xin việc ở quán mì gỡ nhận bâng mì cho khách, nó làm miệt mài , làm kiếm tiền , kiếm tiền vì cái gì ? nó cứ thế mà làm làm mãi, làm kô ngủ. Cho đến ngày valentine , 2 tháng nó miệt mài cuối cùng nó cũng đã ghé lại cái trường. Với nhỏ thì ngày nào về cũng nhìn cái cổng hi vọng sẽ gặp nó, nhưng kô có thế nhưng hôm nay nhỏ gặp nó , vừa vui vừa giận.
- Anh đi bán ở đâu mấy ngày nay , có biết em thèm lắm kô ?
- À à , anh xin lỗi , bữa giờ bán tuốc bên quận 12 nên kô ghé đây đc.
- Híc , vừa nhớ đậu phộng vừa nhớ anh ( nhỏ nói lí nhí trong miệng )
- Sao ?
- À không , lấy em 20 ngàn đậu , rán ăn cho đã kẻo mốt anh đi bán xa kô nói em 1 tiếng
- Anh hứa với em sẽ bán ở đây luôn , không đi đâu nữa.
- Anh hứa đó plè
- À tối nay em rãnh kô ? anh muốn rũ em đi chơi coi như đền cho em ngày qa kô ăn đc đậu phộng.
- Ừm rãnh , ngày valentine là em buồn lắm , chẳng ai rũ đi chơi , mà anh rũ em sẵn sàng đi luôn keke
- Vậy tối hẹn gặp ở quán chè nhen
- Ừm hihi
Nó chuẩn bị mọi thứ , nay nó ghé vào Copmart , tìm đến cái quầy bán nhẫn , nó nhìn qua nhìn tủ kiếng tìm chiếc nhẫn lúc trước em thích , cuối cùng cũng thấy , nó kô ngần ngại gì móc tiền làm thêm những tháng qua để đổi chiếc nhẫn ấy.
- Hôm nay anh đền cho em cái này , hơn cả đậu phộng
- Cái gì vậy anh ?
- Em nhắm mắt đi
Nó đưa chiếc nhẫn lên và đặt vào tay nhỏ
- wow , nhẫn đẹp quá anh à
- Hì hì , anh tặng em đó
- Em cám ơn anh
Nó nhìn em nghĩ ( anh đang cầu hôn em đấy ngốc à , nhưng hiện giờ hoàn cảnh kô cho phép anh nói ra , hi vọng em sẽ chờ anh )
Nhỏ nhìn nó cảm động và cười hạnh phúc.
Nó tiếp tục bán , nhưng hôm nay nhỏ kô ghé , ngày 1 , ngày 2 ngày ngày đều kô đến , nó nhớ nhỏ quá , chợt nó thấy nhỏ ngồi trên chiếc tay ga với một thanh niên , nó nhìn nhỏ , nhỏ cũng nhìn nó rồi quay phớt đi …
Nó nghĩ ( nghèo như mình chắc người ta chỉ ngán đậu thì kô gặp thôi còn thèm thì tìm đến )
Kể từ lúc ấy nhỏ kô ghé nữa , nó thì buồn hẵn , có một đêm nó vẫn đi bán , ghé vào quán và mời người thanh niên , đang mời thì nhỏ từ phòng vệ sinh đi ra nó nhìn nhỏ nhỏ nhìn nó
- Em iu , ăn đậu kô ? anh mua cho
- Ờ , thôi em kô ăn đâu
Nó nhìn nhỏ một hồi rồi gượng cười
- Ăn đi cô , đậu của tôi ngon lắm
- Không ăn mà
- Thôi thôi mày đi chỗ khác đi , bạn gái tao kô mua mà kêu hoài
- Dạ , cám ơn.
Nó quay đi đau đớn , nó tủi thân lắm, nó mặc cảm , vì nó nghèo , nên em kô cần nó , em làm lơ nó , tại sao như thế , tại sao trên thế giới ngày em kô là gì , nhưng với em nó là cả thế giới, nhưng tại sao em cũng lại bỏ nó , cha mẹ bỏ nó , em cũng thế, em đã thay đổi , em kô như trước – Nó nghĩ trong lòng
Quyết định nó sẽ net chờ em lên và hỏi rõ, cuối cùng nhỏ cũng lên
- Tại sao em đối với anh như vậy ?
- Như vậy là sao ?
- Em làm lơ anh
- Ờ sao
- Anh biết anh chả là gì , chỉ là một con rối , em có yêu anh kô ?
- Ơ
- Anh biết , thằng như anh thì kô đáng để sử dụng ‘’ yêu ‘’ trong cuộc sống này, anh biết anh là thằng khờ …
- Anh à … thật ra em chỉ xem anh như một người anh , em có tình cảm với anh khi anh tặng em chiếc nhẫn , nhưng em kô thể chấp nhận , vì gia đình em kô muốn em đi với anh .
- Thế tại sao em kô nói sớm từ đầu ?
- Em xin lỗi , xin lỗi chân thành.
- Ừ , em đâu biết thằng bán rong này yêu em tới cỡ nào , ừ cũng phải rồi , anh nghèo mà làm sao đáng với em …
- Anh à …
- Anh biết rồi , hi vọng nay sẽ kô gặp em nữa , thằng này phải rán rán thành đạt để cho em thấy đc trái tim của thằng này đối với như thế nào
- Anh …
Nó offline và mãi mãi kô xuất hiện trên cái trường ấy nữa , đối với nhỏ thì thấy rất nhớ , muốn đc nó đi dạo phố trên xe đạp chứ kô phải chiếc tay ga này.
Ngày qua ngày , nhỏ vẫn chờ anh online , chờ anh để xin lỗi , chờ anh để nói lời yêu thương , chờ anh để nói rằng nhỏ đã hiểu đc trái tim anh , chờ nó mỏi mòn , ngày thứ nhất , ngày thứ hai , một tháng trôi qua thế nhưng nó vẫn lặng lẽ , nó online đấy nhưng ẩn , nó muốn dõi theo nhỏ từng stt , nó cũng yêu nhỏ lắm nhưng không thể vì nó kô đáng , nó chỉ là thằng bán rong thì làm sao họp với tiểu thư , nó quyết định hiện nick và phone cho nhỏ.
- em à , có lẽ lần này là lần cuối anh nói chuyện với em
- anh đi đâu ?
- Đi một nơi rất xa , xa rất xa và có lẽ sẽ kô còn ai bán đậu cho em nữa
- Nhưng em kô muốn như thế ?
- Đừng , đừng nói vậy , đừng dùng những lời nói để anh trở thành người quan trọng , anh biết kô chẵng có gì cho em cả , anh quyết định rút lui nhường lại người thanh niên ấy
- Nhưng người ấy cũng chán bỏ em rồi , em giờ cô đơn lắm
- Em giàu mà , còn bao nhiêu người theo
- Nhưng em bây giờ chỉ cần anh
- Huh , có lẽ đã muộn khi tâm trí anh kô còn định nghĩa sẽ cùng em đi đến suốt đời, chỉ vài lần gặp mặt, ủng hộ anh mà khiến 2 ta trở thành thì khó quá , làm sao gia đình em chấp nhận. Đừng đùa cợt với anh nữa , anh xin lỗi , anh kô thể tiếp tục cùng em , hi vọng em hạnh phúc …
- Anh …
- Anh chỉ nói dối em một lần , anh đã kô gặp em 2 tháng , thời gian ấy anh đi làm mọi thứ để có thể mua cho em chiếc nhẫn này , chỉ lần nối dối ấy. Nhưng giờ thì kô thể , hi vọng em đừng giữ nó nữa , hãy cho nó vào đại dương vì anh kô muốn em nhớ đến một thằng kô đáng để em nhớ – một thằng bán rong , anh đi đây quên anh đi …
Nó đi , nhỏ thì ở lại máy , khóc nức nở , hối tiếc có lẽ mình nên làm anh vui trong khoảng thời gian này , chờ đợi anh trong phút giây này biết đâu cuộc sống anh thay đổi , gia đình em chấp nhận anh , thế nhưng mình kô thể chờ , mình hối hận lắm , mình yêu anh ấy tha thiết lắm , nhưng giờ nói ra những lời ấy có lẽ quá muộn vì anh đã đi … hi vọng anh sẽ thực hiện lời hứa rằng để mình nhìn thấy đc trái tim của anh ấy … em sẽ chờ … chờ trong vô vọng
Một năm trôi qua , em bị cơn tim nên đưa vào bệnh viện , bác sĩ nói cần người thế tim , trong lúc nó bán ở bệnh viện thì biết tên em bị như thế nó đã kô suy nghĩ gì đến gặp bác sĩ để hiến tim cho nhỏ sống dậy , cuộc phẫu thuật thành công , gia đình nhỏ thì kiếm người hiến tim để cám ơn , nhưng biết rằng người ấy kô còn trên đời nữa … Bác sĩ ấy cũng đã giấu tên nó … Nhỏ đã sống dậy như bao người khác , tim nhỏ thấy ấm áp như những lúc gần anh , thời gian hiến dâng con tim để em thấy đc trái tim anh quá nhanh đúng kô , vì thời gian qua em đã chiếm gần hết con tim anh rồi , bây giờ chỉ hiến dâng là đủ , anh yêu em chân thành , yêu kô hối tiếc , thấy em bình yên anh nhắm mắt cũng yên lòng , Thuần à Tuấn mãi mãi yêu Thuần ( suy nghĩ của thằng đã chết )
Vài năm nhỏ đậu trường bên khoa tim, chuyên thay tim cho trẻ bệnh , một lần vào phòng bác sĩ người đã phẫu thuật nhỏ trước, nhỏ dọn sổ sách chợt nhìn vào cái tên , tên của người mà nhỏ thương , Tuấn ! người bán đậu phộng rong đã hiến tim cho nhỏ , nhỏ đặt tay vào trái tim , nhói lên , nước mắt rơi , bác sĩ chợt buồn và nói …
- Anh ấy thật dũng cảm khi đã hiến dâng trái tim mình trong khi đang bán , chỉ một con tim mà đã có em ngày hôm nay , để em cứu ngàn người khác . Trước khi cậu ấy hiến tim câu ấy chỉ nói rằng , em là người cậu ấy thương , cậu ấy muốn em biết rằng , câu ấy đã nói dối em 2 lần trong đời , lần về chiếc nhẫn gì đó và lần còn lại cậu ấy vẫn sống gần bên em, vẫn dõi theo em nhưng chỉ dám nói rằng cậu ấy ở xa.
Nhỏ nghe xong , nước mắt rơi , nhìn vào chiếc nhẫn đã phai màu
- Nhẫn còn , tim còn thế người đâu ? , nhẫn còn tim còn thế nụ cười đâu ? , nhẫn còn tim còn thế anh đã đi mãi , nhẫn còn tim còn em mất anh thật rồi.
- Em đừng buồn , cậu ấy vẫn còn quanh bên em đấy thôi , đang hòa nhịp cùng em đấy thôi , chính là trái tim cậu ấy hiến tặng em
- Ừm , thầy nói đúng , hì em đã nhìn thấy đc con tim của anh , người bán rong cao thượng, người em yêu thương nhất , em vẫn sẽ chờ , chờ anh trong giấc mơ , chờ anh kiếp sau , Tuấn à , Thuần yêu Tuấn mãi mãi
----------------------------------------------------o0o------------------------------------------------
P/s : Thế là một câu chuyện , buồn , thương xót , đầy khó chịu khi đọc. Các bạn hãy nhớ rằng , nếu đã có tình cảm thì hãy cứ nói , đừng ngại ngùng còn nếu kô có tình cảm chân thành với ai đó thì đừng nên gieo cho họ những ảo tưởng yêu thương , coi họ như thứ để dành lúc trống vắng
Yh : du_chip95
Zing : .me.zing.vn/u/duchip95
Twitter : twitter.com/Du_Chip
FaceBook|Blogger |Instagram |500PX
You can licence images through My Getty image
All of My Reviews|心得文:
Olympus MZD 17mm f/1.2 PRO Review
Olympus MZD 25mm f/1.2 PRO Review
Olympus MZD 45mm f/1.2 PRO Review
Panasonic LEICA DG 12mm f/1.4 Review
Panasonic LEICA DG 8-18mm f/2.8-4 Review
A Five-Year Photographic Journey with the M4/3 Series.
Dù bao nụ hôn thôi không ngất ngây :x
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
hơisss =)) tới fần kể ckịn pé nge :)) húhú \m/ ai nge tui kễ ckịn hơm :P
Trò chơiii 7 ngài
- Em thích anh!
- Biết
- Thế anh có thích em không ???
- Không rõ
- Mình chơi một trò chơi nhé!
- Trò gì?
- Trò chơi 7 ngày
- Luật chơi thế nào?
- Trong 7 ngày em sẽ là bạn gái của anh và nếu sau 7 ngày anh vẫn không thích em thì coi như em thua.
- Thế thua thì sao?
- Vĩnh viễn biến mất!
Ngày thứ nhất
“ Sáng nay anh sang chở em đi học nhé!”“Tại sao?” “Vì trò chơi đã bắt đầu.”“Nửa tiếng nữa sẽ sang.”
“ Tối nay mình đi ăn kem nha!” “ Tại sao?”“ Vì trò chơi đã bắt đầu.” “7h30”
11pm
“Ngủ ngon…x” “Sao không nhắn lại?” “Tại sao?”“ Vì trò chơi đã bắt đầu.”“Ừh thì ngủ ngon!”
Em :hôm nay bọn mình đã bắt đầu hẹn hò, mặc dù em biết anh không hề hứng thú với những việc ấy hoặc thậm chí là cảm thấy em rất phiền phức nhưng việc anh đồng ý bắt đầu trò chơi “vớ vẩn” này của em thì cũng đã khiến em rất vui rồi.
Anh : chả hiểu tại sao lại tham gia cái trò “ngu ngốc” của con bé ấy. Cũng may là chỉ 7 ngày.
Ngày thứ 2
-“Em đang đứng trước nhà anh.”“ Làm gì?”“ Mở cửa rồi sẽ biết.”
-Điên àh? Sáng sớm sang đây làm gì?
- Mang thức ăn sáng cho anh.
- Ai nhờ thế?
- Không ai cả.
- Cứ để đấy!
- Anh ăn cho nóng nhé, kẻo nguội lại không ngon.
- Rồi! Thế giờ đi đâu đấy?
- Đi học
- Đi bằng gì?
- Bằng chân
- Đợi đấy, chở đi cho, đúng là phiền phức
-Hì hì..........
11pm
“Ngủ ngon….xxx”“G9”
Em : hôm nay chắc anh bực mình lắm vì em sang phá giấc ngủ của anh. Lúc anh ra mở cửa mà mặt mày cau có kinh khủng. Nhưng hôm nay lại vui hơn hôm qua vì anh đã chủ động chở em đi học và đã reply tin nhắn ngủ ngon của em mà không cần em phải nhắc.Vui!
Anh : con bé ấy “hâm” thật, mà kể ra cũng chu đáo phết. Mà con gái đứa nào chả như đứa nào nhỉ? Àh, mà hôm nay mới phát hiện con bé ấy cười trông cũng xinh xinh
Ngày thứ 3
“Em đang đứng trước nhà anh.”“Ừh”
- Mua gì đấy?
- Ăn đi rồi biết.
- Đã ăn chưa?
-Ai? Àh….chưa!
- Ăn cùng đi
- Hì hì…
- Đừng cười như thế nữa, trông ngớ ngẩn lắm!
“ Tối nay lại ăn kem nhé!”“Sao ăn mãi thế?”“Em thích”“Ừh, thế thì đi ăn một mình đi, bận rồi!”“Oh!”
11pm
“Ngủ ngon….xxx” “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
11:15pm
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
11:30pm
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
00:00
-Alo
- Anh có bị làm sao không? Sao em gọi cho anh mãi mà không được? Có làm sao không hả anh? Có…?Có…?
- Này, có thôi ngay đi không? Sao lại cứ rối rít cả lên thế hả?
- Vì em lo cho anh
- Điên àh? Có gì mà phải lo, đừng có vớ vẩn như thế nữa, trước giờ chả cần ai lo cả.
-Em xin lỗi!
Em : hôm nay em bị trộn lẫn giữa niềm vui và nỗ buồn. Em vui vì sáng nay anh không còn cảm thấy sự xuất hiện của em là phiền phức nữa và a đã bắt đầu để ý đến em. Dù anh bảo là e cười rất ngớ ngẩn nhưng điều đó còn khiến em vui hơn tất cả mọi lời khen. Đến tối thì anh từ chối đi ăn kem cùng em, hơi buồn một tẹo nhưng điều khiến em buồn nhất chính là những lời nói của anh khi em gọi cho anh. Thật sự em đã rất lo lắng khi gọi mãi cho anh mà chẳng được, em sợ anh gặp phải chuyện gì đấy. Anh chắc không biết rằng khi nghe giọng nói của anh em đã nhẹ nhõm như thế nào nhưng có lẽ điều đó khiến a khó chịu lắm. Ừh, mà có lẽ em phiền phức thật.
Anh : điện thoại hết pin thôi mà sao cứ làm ầm ĩ lên thế nhỉ??? Mà lúc nãy….hình như….con bé khóc thì phải….mình làm con bé ấy khóc àh ??? Mà mình đã làm gì cho con bé ấy khóc thế nhỉ ???Nếu như lúc nãy chỉ cần bảo với nó là điện thoại hết pin thì nó đã không khóc thế kia.
Ngày thứ 4
“Em đang đứng trước nhà anh.”
- Vào đi!
- Anh ăn đi!
- Ừh!
- Chở đi học nhé!
- Hôm nay em muốn thả bộ đến trường.
- Ờ….
“Có muốn ăn kem không?”“ Không anh ạh, hôm nay em mệt và không muốn ra khỏi nhà”“Ừh”
11pm
“Ngủ ngon….xxx”“Ừh, em cũng ngủ ngon nhé!”
Em : hôm nay em thoáng thấy trong người có chút mệt mỏi. Không phải em ốm mà là cảm giác mệt mỏi của con tim. Tối qua em đã buồn và khóc rất nhiều và sáng nay,khi gặp anh em cũng chẳng biết nên cư xử thế nào. Em ngốc anh nhỉ, chúng ta chỉ đang chơi một trò chơi thôi mà đúng không anh? Mà trò chơi thì làm sao lại có nước mắt hả anh?
Anh : mắt cô bé hôm nay hơi đỏ và sưng thì phải. Mà hôm nay cô bé ấy lạ, chẳng ríu rít như mọi ngày mà cứ sao sao ấy. Hình như mình quen với hình ảnh một cô bé hay nói hay cười mất rồi thì phải. Có chút lo rồi đấy!
Ngày thứ 5
“Sang chở đi ăn sáng rồi đi học nhé!” …..
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau” (19 lần trong suốt một ngày)
“Ngủ ngon em nhé!”…..
Em : cả ngày hôm nay em đã off máy điện thoại, em suy nghĩ mãi về hành động này của mình, vì em chỉ có 7 ngày, 7 ngày để khiến anh thích em nhưng em lại lãng phí một ngày như thế này có đáng không. Và cuối cùng em vẫn làm vì em nghĩ chúng ta cần một dấu “lặng” anh àh. Lặng để đủ dũng cảm đi tiếp hoặc là sẽ bỏ cuộc. Lục lọi lại những tin nhắn trong mấy ngày qua, em chợt phát hiện, mỗi một ngày, tin nhắn ngọt ngào hơn một chút và ngày hôm qua, lần đầu tiên anh gọi em bằng “em” thay cho cách nói chuyện trống không mọi khi. Một nụ cười giữa những giọt nước mắt.
Anh : hôm nay cô bé bị gì thế nhỉ? Cả ngày nay chẳng thấy mặt mũi đâu cả. Hôm qua bảo ốm không biết hôm nay đã đỡ chưa nữa? Sao lại không mở cả máy điện thoại thế kia? Hay là chạy sang nhà cô bé nhỉ? Tự nhiên có một cảm giác là lạ. Ừh, thì lạ, đã quen rồi hình ảnh cô bé với nụ cười rất xinh cùng gòi thức ăn trước nhà mỗi sáng, đã quen với tin nhắn ngủ ngon mỗi đêm…..hình nhừ…..có chút…..nhớ.
Ngày thứ 6
“Em đang đứng trước nhà anh.”
- Làm sao thế? Sao cả ngày qua gọi mãi mà chẳng được? Có thế nào cũng phải nói một tiếng chứ hả.
- Hì hì…..
- Sao lại cười ngớ ngẩn thế kia?
- Hôm qua là một ngày “Lặng” anh àh!
- Ngày lặng ???
- Ừh, người ta thường có những ngày “Lặng” như thế khi yêu nhau.
- Để làm gì?
- Để nhận ra sự quan trọng của nhau.
- …..
- Thôi anh ăn sáng đi!
- Ừh, thế hôm nay có lại muốn thả bộ đến trường nữa không?
- Hì hì….
- Đồ ngốc!
- Em ôm anh được không?
- Ờ…..
- Thế anh có cảm nhận được gì không?
- Không rõ….
- Chắc là chưa đủ
- Sao?
- Àh, không sao cả. Hết ngày mai trò chơi sẽ kết thúc.
- Ờ…..
11pm
“Ngủ ngon anh nhé….xxx”“Ừh, em cũng ngủ ngon nhé…x”
Em : hôm nay em đã cảm nhận được rằng tình cảm anh dành cho em đang thay đổi, mổi ngày nhiêu hơn một chút thí phải nhưng mà liệu tình cảm đó đủ chưa anh? Đủ để anh thích em và đủ để chúng ta thành một đôi không anh? Ngày mai nữa thôi là trò chơi sẽ kết thúc. Kết quả sẽ là gì hả anh??? Em có phải biến mất không???
Anh : lúc cô bé ấy ôm mình tự dưng lại có một cảm giác là lạ, tựa hồ như có luồng điện chạy ngang, có chút ấm áp. Tự dưng bây giờ lại thèm cái cảm giác ấy, lại thấy chút nhớ. Chuông điện thoại báo có tin nhắn, hộp thư đã chật kín, có nên xóa hết tin nhắn của cô bé hay không nhỉ? Àh, không, cứ để đấy. Hình như mình thích cô bé rồi thì phải. Mà có thật là thích không hay cũng chỉ là cảm xúc thoáng qua ??? Mơ hồ quá!
Ngày cuối cùng….
“ Hôm nay em có một kế hoạch thú vị cho cả 2 chúng ta”“ Gì thế”“ Sang đón em sẽ rõ.”“Tinh vi”
- Sao? Kế hoạch thế nào?
- Hì hì. Đi xem phim nhé!
- Xem phim???
- Ừh!
- Tại sao lại xem phim?
- Vì đây là ngày cuối cùng của trò chơi.
- Ờ…
- Ăn tối nhé!
- Ăn tối???Ở đâu?
- Nhà em
- Nhà em?
- Ừh, em sẽ nấu cho anh một bữa ra trò
- Thế có ăn được không đấy?
- Hì hì…. không chết đâu mà sợ
- Có ngon không ?
- Tạm được
- Thế là không ngon àh?
- Vớ vẩn, đã bảo là tạm được mà.
- Ờ….Anh có thể…..
- Có thể gì chứ?
- Cầm tay em một lần được không ?
- Ờ ….
- Có cảm nhận được gì hay không?
- Không rõ
- Có thể trả lời khác đi được không?
- Không biết nữa
- Có thể ôm em một lần được không?
- Ờ…
- Có cảm nhận được gì hay không ?
- Uhm….
- Lại là không rõ đúng không?
- Ờ…
- Thôi trể rồi, anh về đi.
- Ờ….
“ Trò chơi kết thúc rồi đấy.”
“Ừh”
“Thế anh đã thích em chưa?”
“ Hôm nay mệt nhiều rồi, đi ngủ đi, mai anh sang chở đi học”
“ Nhưng trò chơi đã kết thúc rồi mà”
“ Đã bảo đi ngủ đi mà, sao bướng thế?”
“ Hì hì …. ngủ ngon anh nhé ….xxxx”
“ Ngủ ngon my love….x”
The end ...!!
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Des lần này cho mọi người đọc thoãi mái luôn =)) húhú \m/
Đừng chùa nhé!! :P Cm + Fav nhìu nhìu nheeee everybody !! :-*** chùa là hơm đc đău nheee hơm ;) ai chùa tui pắn =)) pằng ckíu =)) pằng ckíu =)) pằng pằng ckíu :P chít chưa ;)
E . y . A ... híhí ... pằng chíu ... chếc mẹ a đii nka hơm =))
~ Loving You .... :') :x
• Bề ngoài thì cười cười - nói nói :)
- Nhưnq trong lònq thì nhói nhói - đăo đăo :'(
• Nỗi đăo ngoài thễ xác
- Khônq = cãm giác trong tim !!!!
~ Chunq thủy ... mà vô tâm - Còn hơn qtâm ... mà phãn bội ngầm x(
"Người dự bị. . .phải chịu đau.
- Người đến sau. . .bao giờ cũng
khóc.
.
- Hạnh phúc
- Đổi bằng nước mắt.
.
- Niềm tin
- Mua bằng tổn thương.
.
- Cuối cùng:
Yêu là cho và nhận. . .
Hay đơn giản. . .chỉ là hận và
đau. . . . !!!
.
.
...........i want to say i nớp u..... :x ♥
.
.
Tình hình là. . .
- Đang nhớ 1 người
- Đang nhớ nụ cười
- Và đang lười yêu thương...
- Chuẩn bị đi ngủ nhưng
tay vẫn nắm chặt cái điện thoại chỉ để chờ 1 cái gì đó . . .
. . .Cảm giác thoáng buồn . . .
- Chợt nhận ra có nỗi buồn bắt nguồn từ 1 Nỗi Nhớ!!!!!
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------
♥ Thế giới of E
- Nhạt nhòa
....và....
- Lặng lẽ
♥ Thế giới of A
- Luông mới mẻ
....và....
- Có lẽ cũnq chẵn cần E :'(
:-* Anh có biết rằng Em nhớ Anh nhiều lắm không? ♥.♥
E ăn không ngon nhưng ngủ như điên
E đi giầy quên đi tất
Ăn sáng quên đánh răng
E dùng xăng vo gạo
=> E khờ khạo cũng chỉ vì yêu a =)))))))
.
.
.
.
.
.
.
Yh : p3_nhi_lox_chox ( không chọc nhar )
Lề : Đã xem hình thì fãi cmt - đừng chùa như thế nhár
- Chùa đi ròi đẽ con k có lỗ đíc nkeiiii =))
Mọi người có thấy C tui nó Xấu lắm k? Bỡi v. C tui nó tự tin lắm cứ ns mình dtkưq k àk , tui k pk dtkưq chỗ não nữa trên xuốq xấu đều hết :))=))
Làm qen - H.não -......:
Sđt : 0188 620 1202
Yh: punz_3pie_eunhokcute or punz_tanfu.smile
(Típ no.1, Sb, F)
FaceBook|Blogger |Instagram |500PX
You can licence images through My Getty image
All of My Reviews|心得文:
Olympus MZD 17mm f/1.2 PRO Review
Olympus MZD 25mm f/1.2 PRO Review
Olympus MZD 45mm f/1.2 PRO Review
Panasonic LEICA DG 12mm f/1.4 Review
Panasonic LEICA DG 8-18mm f/2.8-4 Review
A Five-Year Photographic Journey with the M4/3 Series.
. Bạn đang yêu ai đó đúng không: đúng ^^!
. Bạn đang hạnh phúc chứ: ừak :)
. Bạn có thấy chán: k :D
. Bạn là người da trắng: k trắg lm' :))
. Bạn là người đẹp trai/gái: bt =.=
. Có thông minh không: nqây thơ lm' =))
. Bạn là người nham hiểm: hiền lành :)) kaka
. Bạn là người tốt: cái đó nqta nhận xéc chứ mình chả piếc
. Tình yêu bây giờ của bạn bắt đầu = chữ cái nào: :|
. Bạn là người châu Á: honq lẽ châu pò =))
*10 sự thật về bạn:
. Họ và tên: P.T.N.P.U ♥
. Nơi sinh: Việt Nam
. Màu tóc: đen lai đỏ =)
. Kiểu tóc tự nhiên: hỏi nhiều q' ToT
. Số điện thoại: 0188***5161 :))))
. Ngày sinh: o2.o7
. Màu sắc yêu thích: xah lá + vàg
*Câu hỏi phụ:
. Sau này muốn làm nghề gì: chưa s.ngi~ tới ~.~
. Đã bao giời nghĩ sẽ thay đổi về ai đó chưa: r` :)
. Bạn có phải là người tham tiền không: nhiều chyn. =)
. Ghét điều gì ở bản thân: luôn bắt ng khác theo ý mình @@ buồn vui thất thường và zận vô cớ =))
. Món ăn ưa thích : ngon là ăn liền :)))))
. Đồ uống ưa thích: ts~...cafe ♥
. Loại điện thoại đang dùng: lm zì hỏi nhiều z. =))
. Người muốn gặp nhất lúc này: Ck iu* :*
. Người bạn có tình cảm nhất trên đời tên bắt đầu bằng chữ gì: C là tên thường goi. :'x
. Câu nói bạn yêu thích: k có >"<
. Bạn có hài lòng với cuộc sống hiện tại của bạn không: hxui :)
______________________________
- Cmt + Fav + Note
- Chùa >>> con tó =)))))
----------------------------------------------------------------------------------
- Trãi qa mọi chiện từ trước đến h`...và khi biết đc 1 sự thật...thì đã nhận ra đó giờ chỉ là 1 con ngốc trong tình yêu :)
- Đã delete quá khứ....bắt đầu 1 cuộc sống vui vẻ như xưa :">
- Chẳng hề tiếc nuối hay bùn bả nữa :)...Sẽ luôn mỉm cười và bắt đầu đón nhận những điều sắp tới :)
- Và trong cuộc sống của tui ...sẽ không có 2 từ " Bỏ Rơi "....Sẽ sống khác ...biết q.tâm người khác :"> ...đó là cuộc sống của tui =))))))))))
-----------------------------------------------------------------------
FaceBook|Blogger |Instagram |500PX
You can licence images through My Getty image
All of My Reviews|心得文:
Olympus MZD 17mm f/1.2 PRO Review
Olympus MZD 25mm f/1.2 PRO Review
Olympus MZD 45mm f/1.2 PRO Review
Panasonic LEICA DG 12mm f/1.4 Review
Panasonic LEICA DG 8-18mm f/2.8-4 Review
A Five-Year Photographic Journey with the M4/3 Series.
Persistent URL: www.floridamemory.com/items/show/323908
Title: Four Corners of the Earth
Date of film: 1983-1984
Physical descrip: color; sound; original length: 27:40
Local call number: FV-113
General note: This documentary was the result of the Seminole Video Project (1983-1984), a joint effort between the Florida Folklife Program and WFSU -TV. The film profiles Seminole craftswoman and tribal representative Ethel Santiago and addresses issues such as cultural retention within contemporary society; the role of women in Seminole Society; traditional Seminole foods, arts and medicine; and the changing emphasis on clan affiliations. Produced by Peggy A. Bulger and directed by Mike Dunn, with fieldwork assistance by folklorist Merri Belland and Blanton Owen. Financed by a grant from the Florida Endowment for the Humanities with the support of the Seminole Tribe of Florida.
To see full-length versions of this and other videos from the State Archives of Florida, visit www.floridamemory.com/video/.
Repository: State Library and Archives of Florida, 500 S. Bronough St., Tallahassee, FL 32399-0250 USA. Contact: 850.245.6700. Archives@dos.myflorida.com
. Ừ ! tao khônq tốt, tao luôn làm mày thất zọnq. Tao xlỗi, tao b' cái mà tao luôn qtâm cho m` lo lắnq cho mày chắc mày cũnq chã cần đến đâu, có bgiờ mày nghĩ sẽ có ngừi nào khác thay thế 1 thằnq B2 như tao khônq và mày có chắc rằnq ngừi đó sẽ luôn ở bcạnh mày, qtâm llắnq cho mày jốnq tao khônq. Tao hĩu tính mày hơn ai khác, có bgiờ mày bỏ ra 1chút thời jan nào đó - chỉ 1chút thôi mà nghĩ đến cjác của tao chưa, chắc chưa đâu mà đúnq kô :). Tao chưa bgiờ trách mày, chỉ trách tính mày nganq bướq, lì lợm và cứnq đầu lắm. Nhiều lúc đi chơi với mày, nhìn mày kô duôi tao cũnq buồn - tao tệ khi chã b' làm dì cho mày duôi, đôi lúc mày tsự mà nc' mắt mày rơi - tao cũnq sẵn sànq dùnq nc' mắt khóc cùnq mày đến hết câu chuyện buồn đó, để mày b' bên mày luôn có tao. CÓ nhiều lúc tao khóc và mày chã hiểu đc đâu, tao dùnq nc' mắt đổu lấy tiếnq cười để mày chã bao giờ nhìn thấy đc nhữnq nổi buồn tao đanq chất chứa tronq lònq nè B2 à :). Đôi lúc nhìn mày hphúc, nhìn mày cừi lònq tao cũnq đỡ bớt đi phần nào, tao chỉ monq nếu 1 mai tao khônq còn bcạnh mày, thì mày sẽ luôn hphúc luôn cừi jốnq nd :).
. Tao khônq monq mày sẽ hiểu nhữnq dì tao đã từnq làm dì mày - Tao chỉ monq mày hãy hiểu ! .. Nhữnq dì tao đã làm dì mày suốt năm tháq qa cũnq đủ để chứnq minh : Tao chưa từnq làm nhữnq dì phản bội mày và có lỗi vs' mày :).
- * Sốnq tốt nhé [ B2 ] :).
_________________________
P/s:
. Rất buồn... khi cứ phải giả vờ mình mạnh mẽ...!!!
.Rất chán... khi cứ phải cười dù chỉ muốn nhắm mắt lại và ngừng suy nghĩ...!!!
.Rất mệt... khi phải giấu trong mình bao nhiu cảm xúc...!!!
.Rất mỏi... khi cứ nghĩ cho người khác để rồi mình lại là người bị tổn thương...!!!
_________________________
Lề:
- * Yahoo: f3ck.darkness. .
- * SĐT : 01868114451. .
E đg nge bài ca ngày xưa a hát
E đg nge mùi hương ngọc lan tkơm ngát
Nge miên man trg tar tình êu tkỡ nào
Ngày mình bên nkau ...
Xin bình minh tình êu xua tan đêm dài
Cko ngày mai còn nkau mình cùng ckung bước
A về đây cùng e có nkau tkáng ngày
Ngừi êu ơi ....
mp3.zing.vn/bai-hat/Binh-Minh-Tinh-Yeu-Lam-Thanh-Phong-ft...
E tkấy mình nkớ A :((
FaceBook|Blogger |Instagram |500PX
You can licence images through My Getty image
All of My Reviews|心得文:
Olympus MZD 17mm f/1.2 PRO Review
Olympus MZD 25mm f/1.2 PRO Review
Olympus MZD 45mm f/1.2 PRO Review
Panasonic LEICA DG 12mm f/1.4 Review
Panasonic LEICA DG 8-18mm f/2.8-4 Review
A Five-Year Photographic Journey with the M4/3 Series.