View allAll Photos Tagged parallel.
Parallel viewing. Not quite adding up since the foot in the picture moved between shots, other details rather nice.
Parallel Lines assignment from Active Assignment Weekly
Black cotton string was threaded through red, perforated metal shelving. Photographed with a 50mm (80mm actual on my camera) lens at F1.8 1/200s with white fluorescent lighting.
5-22-10 CNYAPT School Bus Road-eo.
School bus drivers make parallel parking a bus look easy, trust me it is a skill. You have to know which mirrors to look in and when. You have to estimate using mirrors and reference points on the bus to see how close the back tire is to the curb so you can straighten out. All this with barriers around the bus. Pretty impressive.
Part of Bristol Light Festival 2025
Parallels is an immersive installation that uses the precision of lasers and mirrors to transform moving footage into floating abstractions of light. Inspired by movements and tones found in the natural world, Parallels uses footage of natural phenomena to offer a transcendent experience of light and sound. Set to a soundtrack by Max Cooper. Best viewed after dark.
Artist: Architecture Social Club
Temple Church, Bristol
Please do not use my photos without permission. Feel free to contact me if you have a request.
ERF 20th Annual Conference on Social Justice and Economic Development
March 22nd, 2014
Cairo, Egypt
Photographed by: Steven Agayby
Edited by: Malak Nady and Mariam Adel
Parallels installing Windows XP SP2 on my MacBook.
Screw Boot Camp. Parallels runs Windows just fine for my needs.
Leo Lionni (1910-1999) is best known as the author and illustrator of forty children's picture books including the Caldecott Honor recipients Inch By Inch (1961), Swimmy (1964), Frederick (1968), and Alexander And The Wind-Up Mouse (1970). In addition to his children's work, Lionni worked in advertising, was the art director of Fortune magazine for twelve years, and was a well regarded painter and sculptor. Parallel Botany (1977) is his only book length fiction for adults.
For more information on Parallel Botany, see my blog post at:
wetoowerechildren.blogspot.com/2011/01/good-night-wendy-l...
All images are copyrighted © and owned by their respective holders.
Parallel Universe by Ouchhh is a light installation at Artechouse. The light patterns are pure white light. However, my camera sensor captures the white light in these imaginary colors, so the photos look very different than the actual work.
Parallel paths
[5/4/2013]
---
Chơi chán cả ngày vẫn thấy mình quên chưa làm cái gì đấy, đến tối mới nhớ ra mình có cái hẹn với cái album này, hàng tuần ;)
Tối qua, đã định đi hôm nay sẽ đi đến một nơi thênh thang lộng gió, có đồng cỏ, có cây lớn, có một con đường nhỏ giữa những cái cây lớn nhưng mình chưa bao giờ đặt chân đi hết. Nhưng, thế nào lại thôi. Ngán ngẩm vì lại phải thay quần áo ra đường, rồi lại phải đi một mình. Thế, nên chẳng có cái ảnh nào của ngày hôm nay cả.
Lấy tạm cái ảnh chụp vào một đêm, nào đó, cái khu phố nhà mình mà đúng hơn là được mỗi cái góc ngay dưới cửa sổ phòng. Một mống dây điện của mấy chục căn hộ giăng đầy và chúng được nối với nhau tại cái cột điện đặt tại góc phải phía trên bức ảnh. Nếu như là đoạn dây ở nối giữa các khung sứ (hix chả biết gọi là gì đâu) thì có lẽ chúng song song thật, nhưng đây là đoạn kết về cái cột, nên chúng gặp nhau, tất nhiên, tại cái cột điện ấy.
Đời người cũng như những mống dây điện này.
Chúng ta đều đã gặp nhau, có lẽ, ở một nơi nào đó. Nhưng khi bước đi, lại bước trên hai đường thẳng song song. Có người bước nhanh đoạn này thì có người bước chậm đoạn ấy. Rồi không hẹn mà lại gặp nhau. Rồi lại sải bước song song, rồi lại đụng mặt nhau. Sau nhiều lần đụng chạm, có người sẽ yêu quí người kia hơn, nhưng cũng có kẻ vốn không ưa, dần dà đâm ghét, kì thị kẻ kia. Luôn có sự tăng tiến trong mối quan hệ giữa hai người. Chẳng khác gì dòng điện áp trong những cái dây điện kia. Chúng luôn cùng tăng trong suốt hành trình dẫn khu dân cư cho đến nhà máy điện, hoặc cùng giảm theo chiều ngược lại...
Ở một vài khu phố khác, có những đoạn, dây điện bó lại thành cả mớ, xoắn quẩy và chằng chịt. Rồi thì muốn thêm một đường dây nữa ư, đơn giản, quăng thêm một dây vào. Nhưng muốn gỡ một dây trong cái bó ấy, chắc là được thôi, nhưng vất. Đời người gặp không biết bao nhiêu mặt người, ghét có, thân có. Mỗi ngày lại quen thêm được vài người. Nhưng cũng mất đi một vài người. Từ cái chỗ quen đến thân, thân mặt, thân lòng, cũng phải đi qua một thời gian. Rồi từ chỗ quen thân đến sự mất mát lại là một khoảng thời gian khác, nó lâu hơn, sâu hơn, đau đáu hơn. Và cũng phải lâu, lâu, thật lâu để có thể nguôi ngoai cái sự mất mát ấy.
Viết nhân một ngày cũng vui đấy. Đặc biệt là sau khi nghe bài On top of the world – Imagine Dragons (thấy cmt là bài này trong pes2013 ạ =)
“If you love somebody
Better tell them while they’re here”
...