View allAll Photos Tagged Caps
Another picture of the Death-shooting.
We take the first pictures without black lips (it don't work well in other shootings..)
--
One of my favourite cartoon character is Death from the sandman series from Neil Gaiman.
She is the second oldest member of The Endless family, a group of timeless beings who carry out the inevitable functions in every day human existence.
It was my wish for so long time (80th) to make a Death picture. Thanks to my girlfriend to arrange this shooting.
This is the second picture from this series (with Umbrella, ankh and so forth :-) )
Model: strangers-angel
Makeup: Berryland
Updating the 2010 Langster headset bearings when they wore out on my 2010 Langster. I discovered from this site www.bikeradar.com/forums/viewtopic.php?f=40004&t=1261... that they are kind of unique to Specialized bikes and kind of crummy. I managed to replace the originals with a Cane Creek IS2 bearing, and thought some people might benefit from info and pics so here they are. The instructions on the link worked for me, with the caveat that knocking out the cups was not easy. I managed it with a hammer and a screwdriver but it took a while, tapping a few times around their circumferences to gradually work them out. The result - steering went from notchy as hell to buttery-smooth!
Photo [34] Cahier de Vacances Flickr 2013
Tribute to Thierry www.flickr.com/photos/thierryphoto/9597135925/
Tôi ghé sát vào lỗ tai cậu ấy nói nhỏ :
- Tớ thích cậu!
- Cái gì, tớ nghe chẳng rõ?
- Humm, tớ …thích cậu
- Cậu nói rõ to hơn nữa xem nào? Sao nói nhỏ thế? Tớ chẳng nghe gì cả.
- Tớ thích cậu, nói lần cuối rồi đấy nhé. Có bắt tớ nói lại, tớ cũng không nói đâu.
-----
Cậu ấy là một cậu bạn mà mình thích cũng kha khá lâu. Trong câu chuyện này, mình là người bắt đầu trước, mỗi đêm trước khi đi ngủ, mình đều tìm kiếm những cách để có thể chúc cậu ấy ngủ ngon. Đổi lại, cậu cũng rep tin nhắn mình rất nhanh, điều đó khiến mình vui hết cỡ.
Cứ thế, dần dần đều đặn mỗi ngày, mình đều chúc cậu ngon giấc, và dường như điều đó đã trở thành một thói quen trong mối quan hệ của cả hai.
“ Tùng tùng tùng” mới đó mà đã 6h55, mình quay sang thấy cậu đang cười rất vui vẻ với một bạn nữ khác. Bỗng, trong lòng có chút chạnh lòng. Lên bảng ghi lại sỉ số lớp, và kí sổ đầu bài. Mình đi sát lại bàn cậu, gằn giọng:
- Này cậu kia, không lo học bài mà ngồi đùa giỡn được hả?
- Tớ đùa giỡn khi nào?
- Chắc do tôi nhìn nhầm…
- Mà nè, cậu nói, sau khi thi HSG xong, cậu có một bí mật nói với tớ mà. Sao tớ chưa thấy cậu nhắc đến thế? Hay cậu ghẹo tớ?
- Tôi đây mà thèm ghẹo cậu á?
- Vậy thì bí mật gì, nói xem nào.
- Đã là bí mật, sao tôi có thể nói ở lớp được cơ chứ?
- Thì cậu ghé sát rồi nói nhỏ vào tai tớ nè.
Khi ấy, cậu kéo mình lại gần cậu, trong tim như có điện chạy qua. Run bần bật. Mình ghé sát rồi nói nhỏ:
- Tớ thích cậu!
- Cái gì, tớ nghe chẳng rõ?
- Humm, tớ …thích cậu
- Cậu nói rõ to hơn nữa xem nào? Sao nói nhỏ thế? Tớ chẳng nghe gì cả.
- Tớ thích cậu, nói lần cuối rồi đấy nhé. Có bắt tớ nói lại, tớ cũng không nói đâu…
Trong phút chốc, mình chẳng biết mình vừa buộc miệng nói to cho đủ cả lớp nghe được. Cả lớp nhìn mình, với ánh mắt trầm trồ, sững sốt. Sau ít phút, trong lớp lại nổi lên vô số những tiếng cười, nói của các bạn “Nè, lớp trưởng thích cậu đấy. Liệu mà xem sao cho vừa với tấm lòng của người ta”, “ Tụi tao đợi tin mày đấy, đừng để anh em thất vọng”, “Giờ lớp trưởng đã là hoa có chủ rồi, nay con gái nhà người ta còn học được cách tỏ tình nữa kia, hahaha”… Còn cậu, ánh mắt như sáng lên, cậu đứng bật dậy, nói:
- Được, tớ nghe rõ lắm rồi đấy.
- Cậu im đi, rõ ràng đã nói là bí mật sao cậu lại khiến tôi để mọi người biết thế kia. Biết sớm hơn, tôi thà giữ kín cho rồi. Không thèm nói chuyện với cậu nữa!
Mình đỏ mặt, chạy về chỗ ngồi. Trống đã đánh vào tiết.
Kết thúc giờ học, mình vẫn rất ngại ngùng, đeo tập sách, mình chạy phóng ra ngoài cửa lớp. Đằng sau, có tiếng gọi:
- Nè lớp trưởng, cậu đi đâu mà sao vội vậy?
- Không thấy sao, ra về thì đi về chứ còn gì nữa.
- Cậu nói,...lúc nãy cậu nói vậy là thật đúng không?
- Còn hỏi, do ai mà tôi lại mất mặt trước cả lớp như vậy chứ. Dẫu cho tôi không có ngoại hình , học hành cũng không tốt như cậu. Nhưng xưa này, chưa hề có chuyện con gái lại đi chủ động như tôi lúc sáng.
- Vậy, cậu đang ngại vì chuyện đó ư?
.....
Bỗng nhiên, cậu hét thật lớn “Lớp trưởng, tôi thích cậu, thích nhiều nhiều lắm. Cậu đồng ý làm người yêu tôi nha!”
Lần này, không phải sỉ số 40 của lớp học, mà là toàn trường, ai cũng thấy.
- Lần này, xem như tôi tỏ tình cậu nhé. Xí xóa lúc sáng.
- Được thôi, xem như cậu còn chút đáng là nam nhi.
--------------------------------------------------
Đến tối, cậu nhắn sớm hơn mọi ngày.
-Lớp trưởng, cậu nhớ ngủ sớm mai lên lớp gặp nhau nhé!
- Được. Nhưng, sao hôm nay cậu chủ động nhắn tin cho tớ?
- Vì hôm nay, tớ chính thức theo đuổi cậu. Nè cậu có đồng ý làm người yêu tớ không?
-…. Chưa biết.
- Vậy, tớ bắt đầu theo đuổi đó nhé.
(Đinh Thị Thu Thủy - Viết Lách Mỗi Ngày - GenZ )
My original lens cap (left) was lost for months, I never lose photography equipment, so I knew that I would find it one day, I just didn't think it would have been in my bathroom! I had to get a replacement cap in the meantime (right), thanks for the hard work. Only Photographers understand the pain of losing a lens cap.
Container ship Cap Stewart, in the Pedro Miguel lock, Panama Canal. Note the green and red arrow on the jetty that tells the next ship which side of the locks to steer to.
Vessel type:Container Ship
Gross tonnage:40,085 tons
Summer DWT:51,046 tons
Length:257 m
Beam:32 m
Draught:11.6 m
Home port:Monrovia
Build year:2001
Builder:Samsung Shipbuilding & Heavy Industries Geoje, South Korea
Owner:Seachange Maritime Miami Fl, U.s.a.
Manager:Seachange Maritime Miami Fl, U.s.a.
Situated at the northeastern of Tunisia Cap Bon is the closest to Sicilia. Distance is about 150 km. Rumors say you can even see the island when the sky is clear.
Ruins of Punic town Kerkouane are nearby.
Fogão novo...rsrrs em vez de forro uma capa, e porque não???qdo fechado é assim e qdo abre tem outra parte q vc ainda vai ver...tudo isso pra não embolar o forro, os riscos ganhei de amigas do flickr e peguei na net....obrigado gente!
Le cap Ferret est un cap français formant un cordon littoral qui se situe à l'extrémité sud de la presqu'île de Lège-Cap-Ferret en Gironde. Il sépare l'océan Atlantique et le bassin d'Arcachon. Le cap Ferret est l'extrémité de la presqu'île de Lège-Cap-Ferret qui s'est formée par l'allongement, depuis seulement environ 2 000 ans, d'une flèche sableuse, alimentée par la dérive littorale nord-sud due aux courants côtiers, et qui ferme partiellement le bassin d'Arcachon. Celui-ci, à l'est, et l'océan Atlantique, à l'ouest, offrent au cap Ferret une situation géographique et climatique originale entre deux « mers ». On peut ainsi profiter, d'un côté, des paysages du bassin d'Arcachon et, de l'autre, des vagues et de l'immensité de la Côte d'Argent. À la Pointe, où s'effectue la jonction entre le bassin d'Arcachon et l'océan Atlantique, on observe, au milieu des passes, le banc d'Arguin et, au-delà, la dune du Pilat.
Chelsea has been dealing with a bad case of cradle cap (seborrhoeic dermatitis). This has been going on for a few weeks now. I try to scrub/brush/wash it every day but it keeps coming back. In the picture, it actually looks better than it has. I'm hoping that that means its starting to go away. In addition to cradle cap, she has eczema all over her arms, legs and belly. So, she's crusty all over! Argh... looking forward to her having soft skin again.
Age: 9 weeks