View allAll Photos Tagged Nucly

ko co j để làm !

úp hình chơi :X

fav thôi kũn zui ời :D

_________________________-

noel j mà nóng qá !

hôm nay tổng kết mà 9g mình mới lết xác vô . :)) đúng bịnh . ròi ngồi gói quà chết cha . lết đi ăn xong đi cắt tóc .

hôm qua tới giờ nghe nhìu chiện :o nực cười :-j

riết ròi cuộc đời này mình biết tin ai ? :))) mình buồn mình đau mình có ntnào thì cũng chỉ bíc để trong lòng thôi :"]

tai mình nhức quá . nhức muốn khóc luôn vậy . huhu :((

    

* xin lỗi Anh , Em không muốn như vậy . nhưng nó là nỗi đau của Em ngày trước . và nhờ có Anh mà vết thương đó đã chữa lành . việc mọi người vẫn thường nhắc nó hằng ngày làm Anh mệt mỏi . Em cũng không vui . Em không cấm mọi người được . nhưng Em đã tự cấm bản thân mình quan tâm nó . Anh còn đòi hỏi gì ở Em nữa đây ?

   

Khoảng cách là do con người đặt ra - nhưng nỗi đau là do nhau mà hình thành :)

   

Người đã phản bội bạn một lần thì sẽ phản bội bạn cả đời. Cho dù bạn có tha thứ thì rồi người ta cũng sẽ lại phản bội. Đã có 1 lần thì sẽ có nhiều lần :)

Manteniendo la mirada

Landflight E200MMC YX69 NUC approaches Solihull Town Centre whilst carrying a terminating A4 service

 

Vehicle Details

Operator: Landflight Travel Services

Fleet Details: 10

Registration: YX69 NUC

Vehicle Type: Alexander Dennis Enviro 200 MMC

Ăn ún cùng ck iêu :*..

Lại đc thêm 1 tháng r` nè.....thế là tròn 4 năm 6 tháng <3

EXPLORE # 483 9 NOVEMBRE 2008

el NUC a la font de Can Vilardell

Saint Petersburg State Ballet On Ice - ''Spărgătorul de nuci”.

Sài Gòn ban ngày thiệt là chật chội nực nội bực bộiiii

Vallromanes el gos de la meva cosina

PERIMAR5

 

[ Website | Instagram | Insta 365 | iStock/Getty ]

 

As an IT specialist it's nice to have your own test lab and this small NUC PC has an Ultra 7 processor, 96GB memory and 4TB SSD storage. More than enough to handle the 8+ virtual servers I have deployed on it.

Short Bob incrível criado para @mysssmaciel nuca com graduação e undercut para completar o look, muita textura e personalidade

Cardiff Buses Dennis Dart / Plaxton Pointer CN54 NUC (242) passing through Cardiff city centre, 16/08/21

Vậy là hay đó- Vậy là giỏi đó =))

Chị 95 r` đấy nhé, cưg mới 98 mà láo hử ? =)) ý kiến hog ? Mình đúg hiền =)

Có phải bạn muốn kím chuyện với mình lắm rồi phải không ?! ^^

--------

Wo hen hao na mo ni ne ? : )

Ai hỉu hôg ?? =)))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))

Mày là 1 thằng c.trai TỒI :-j Quen con ng.ta chỉ lợi dụng tinh cảm, biết ng.ta thương mày rồi thì lúc đó mày lại kiếm cớ CHIA TAY rồi nói này nói nọ, thứ con trai như mày đéo đáng 1 xu, mày làm bạn tao khóc thì mày cũng đéo có KẾT QUÁ TỐT ĐẸP cứ chờ xem :-j Mày vs con nhỏ đó có quen nhau được hay k :). Muốn làm siêu nhân thì trước tiên về nhà tập bay trước đi :-j ĐỒ CON CHÓ :-j D.này bị dị ứng những người tên Khang :-j

Pterocles alchata

La ganga ibérica o ganga común (Pterocles alchata)2 es una especiede ave pterocliforme de la familia Pteroclidae propia del sur de Eurasia y el norte de África. Es un ave adaptada a terrenos semidesérticos y esteparios.

Descripción

La ganga ibérica es un ave con aspecto de paloma rechoncha que mide entre 31 y 39 cm de largo. El colorido de su plumaje en general es críptico, y en él se entremezclan moteados y listados de colores verde oliva, pardos, anaranjados, amarillos, grises y negros en las partes superiores. El plumaje de la mayor parte de sus partes inferiores, incluidas sus características patas, es blanco.

Presenta dimorfismo sexual y el plumaje del macho varía a lo largo del año. En la época de cría el macho tiene el píleo, la mayor parte del cuello, la espalda y las coberteras de la parte inferior de las alas de color verdoso ocráceo con moteado amarillo claro. Sus mejillas son amarillas y tienen una lista negra que se extiende desde el ojo hasta la nuca y una mancha negra en la garganta, inmediatamente bajo el pico. Presenta una amplia banda de color castaño anaranjado en forma de media luna cubriendo su pecho y que está enmarcada por líneas negras por encima y por debajo. Sus ojos son pardos y su pido grisáceo. Las coberteras exteriores de sus alas son castañas con bordes negros y blancos y sus primarias son negras con bordes claros, lo que en vuelo proporciona a la parte inferior de sus alas un marco oscuro. Su obispillo y cola presentan un listado negro y ocre, y presenta unas plumas centrales de la cola alargadas de color gris oscuro que sobresalen del resto. Fuera de la época de cría todas sus partes superiores, incluidos el píleo y las mejillas adquieren el listado negro y ocre, y desaparece de su garganta la mancha negra que ve vuelve blanquecina.

La hembra en general se parece al macho con plumaje de invierno aunque de tonos más apagados. Sus mejillas y cuello son amarillentos y carece del tono verdoso del macho. Su garganta es blanca y presenta una lista postocular negra, y una lista negra adicional en la parte inferior de su cuello que enmarca superiormente una banda amarillenta junto con la lista negra que también tienen los machos en la parte superior del pecho. Su espalda y alas son grisáceas y listadas en negro. Su obispillo y cola tienen una coloración similar a los machos aunque con listas negras más finas y las plumas centrales de su cola son más cortas.

En vuelo las gangas ibéricas son fácilmente identificables por el blanco de su vientre y coberteras inferiores de sus alas, y las largas plumas centrales de su cola. Por lo general son aves silenciosas cuando están en el suelo pero cuando vuelan se comunican emitiendo sus característicos sonidos graves de tipo kata-kata, y los nasales "ga-ga-ga" y unos más agudos gang gang, a los que debe su nombre común en español.

 

NUC 436 M W Services - AEC Mammoth Major 8x4 platform truck at Basingstoke Festival of Transport on 11th May 2008 - (C) Peter Jarman

1972 Triumph GT6 Mk.3.

 

In present ownership since March 1993.

AUTO-RETRATO DENTRO DO ASCENSOR

.

 

È questa la mia patria dov`io nacqui?

È questo il mio palagio e`l mio castello?

- Pulci

  

É este o meu rosto, o meu espelho?,

a minha postura benévola, os meus olhos de sexta-feira?,

a minha cara, sim, quando regresso para baixo,

sem que me valham palavras ternas

para amortecer o precipício certo

que é o prenúncio daquilo que me deixará em cinzas?

Esta cara, parece-me, já a havia visto antes:

ainda não fiz nada mas já lavei as mãos.

 

É certa a hora que o relógio marca?,

ou algum mecanismo o desajustou?,

as horas que me devoram ferozmente,

que me falam de um presente que é já passado,

que esmorecem com o corpo que as contém,

são as horas perdidas de um tempo desbaratado?

Escapou-se-me o combóio ou é por cinismo

Que as duas agulhas me apontam o abismo?

 

Esta fronte tão robusta tem um ar triste:

o caracter impõe-se, a nostalgia não me deixa;

não é necessário ser um herói, morrer com a idade de Cristo,

nem carregar outra cruz, excepto esta grade

que me encerra hoje como está previsto,

com a chiadeira de sempre - é sempre o mesmo,

incluindo sábados e feriados -,

dentro de quatro metros endiabrados.

 

E este esforço para manter a compostura?,

as unhas roídas e o sorriso infeliz?,

que tremor dentro de mim no

momento de baixar de piso?

O botão está aceso e pode bem ser que

seja demasiado tarde para mostrar-me indeciso:

agora toca-me observar como me transporta para baixo,

através do eco escuro da escada, este pedaço se

sucata.

 

E há uns minutos apenas - que sonhava eu?

Às vezes, à noite, sou um equilibrista

em cima de uma corda vacilando

uma realidade atada a uma aura triste.

Onde foram parar os meus sonhos de menino?

De que obra serei eu protagonista?

Que sucedeu aos projectos de futuro

para além deste obscuro corredor?

 

Onde está o ideal? Onde a utopia?

Entre estes tubos e cabos, em algum lugar?

O meu destino está escrito com letra de caligrafia

num velho caderno amarelo.

Esperar-me-á alguma mensagem na portaria?

- Tenho um pressentimento de que hoje também não -.

Queria ser um Orlando ou viver uma odisseia,

e a mera fantasia não me serve de panaceia.

 

Debaixo do peso da colcha eu via tudo tão belo;

o que sonhamos não nos amargura o dia.

Sinto o peso de uma culpa na nuca

e descubro os sulcos do sonho na minha face;

deixei a gilete no lavatório,

depois de a ter passado por água clara,

e apalpei as minhas faces: vi-me do alto,

um pouco mais desperto e um pouco mais calvo.

 

É este o meu lugar, o meu trajecto?

É por aqui que hei-de cair inerte?

Terei chegado já ao lugar mais abjecto?

Porque não me tocou a luz do céu raso?

Porque me pesam as palavras? Não sou bastante circunspecto?

Porque será que vá para onde vá me sinto um inepto?

Porque é que me surpreendo e ponho cara de velhaco

ao passar pela sobreloja e ao ler o cartaz?

 

Onde está a minha nómina e os meus melhores vestidos?

Os cartões de crédito e os cheques de viagem?

Onde estão os doces cocktails e as comidas exóticas?

Onde está a limusina e o moço de fretes?

Onde está o meu amor por versos elegantes?

Onde está a minha fé e os meus valores?

Onde está aquele passeio pela alameda?

De onde me caiu este cubo de água fria?

 

Só por uns segundos, a vida ilumina-se

e não sei o que haverá mais para além do patamar,

os solavancos fazem cair fuligem da cabina

quando o final se aproxima, levar-me-á

a uma nova esperança (não sei qual),

uma vez que acabei de arranjar-me

o peito da camisa enrugado e o colarinho torcido,

com um último suspiro, antes de abrir a porta.

  

Melcion Mateu

 

Go North West (Bee Network)

Wright StreetDeck Electroliner

Manchester 36

Manchester

1967 Land Rover 88" Series 2a pick-up.

 

Heavily modified with Defender bodywork and hybrid chassis.

Was green.

Pentax p30, rollei retro100, diafine

Testing out the stock Windows 7 config on my Intel NUC

 

This thing is really impressive and does well on WEI - almost seems wasteful to throw server-flavour linux onto it. For anyone looking for a killer HTPC, look into these =]

 

Excuse the mess in the background - I've been on the road and have tons of held mail and other miscellaneous things everywhere.

NUC 872E - ex R A F - Austin Gypsy 4x4/Wadham ambulance. Great Dorset Steam Fair on 5th September 1999

# Pic này take hồi lớp 8 hay gì nà . mà h thích nên up lun hí hí hơi tối tí . Gần xa trườg cấp 2 rồi. xa mí đứa bạn yêu dấu của tôi nửa . Chắc sẻ buồn lắm đây . Nhưg phải cố gắg thôi dì tương lai tươi sáng của chúng ta mà hihi

Mai thi hóa rồi đx ngỉ 3 ngày mới thi típ 2 ngày nay thi 4 môn . mon nào củng làm đx hết duôi thấy gê hiih . cái phòng tuôi thi có 5 đứa con gái . còn nhiu con trai vs bê đê không à =))))

___________________________________________________

Truyện : * Em còn chưa biết hết về anh đâu .

 

(Tuấn lại nghĩ đến cảnh Thu và Vũ dắt tay nhau bước vào khách sạn, tự nhiên hắn lại muốn ném thẳng cái điện thoại vào bức tường..)

 

* * *

 

"Đồ đĩ..."

  

Tuấn nghiến răng, tay run run nắm chặt cái ly trong tay đánh rắc một cái, những mảnh vở thủy tinh cắm sau vào bàn tay, từng giọt máu rơi xuống đất... Nhìn điệu bộ hung dữ của Tuấn như vậy, bà chủ quán nước sợ xanh mặt mà chẳng dám hó hé một câu nào.

  

Không cảm thấy đau, Tuấn vẫn nhìn chăm chăm vào đôi nam nữ trước cổng khách sạn bên kia đường, và người nữ không ai khác, là Thu... người yêu Tuấn! Cả hai líu ríu cười nói vui vẻ, vội vã quay đầu nhìn quanh, người đàn ông dắt tay thu đi thẳng vào khách sạn.

  

Thực ra, đã từ lâu rồi Tuấn đã có cảm giác Thu lừa dối mình. Một lần Thu bị hư máy tính, nhờ Tuấn sửa hộ, vậy mà khi sửa Thu lại cứ kè kè ở bên, một hai đòi Tuấn xóa dữ liệu ổ đĩa C đi, đôi khi đọc tin nhắn, Thu lại cứ đưa mắt nhìn sang Tuấn, Thu bận rộn với công việc nhiều hơn, bỏ rơi Tuấn nhiều hơn, đến nỗi đôi lúc Tuấn đã mơ hồ cảm nhận được hình bóng một người khác đàn ông khác bên cạnh Thu. Trong nhiều ngày liền Tuấn âm thầm theo dõi... cho đến ngày hôm nay, thì ra bấy lâu nay Thu vẫn lừa dối Tuấn, cặp kè với một người đàn ông khác

  

"Cô ta đi với ai?", "Sao cô ta phản bội mình?", "cô ta đã lừa dối mình bao lâu?", "Sao chỉ mới hồi chiều thôi cô ta còn cười nói với mình rằng hôm nay phải làm việc ca tối? Hờ, "ca tối" của mày đây sao, tao giết…". Hàng loạt suy nghĩ chạy qua đầu Tuấn khiến hắn như muốn phát điên. Hắn nhìn quanh, tay túm lấy cái chai hùng hổ bước qua bên phía bên kia đường, nhằm thẳng cái khách sạn.

  

Đi được vài bước, hắn đứng sững lại và cười như mếu... Hết! Hết thật rồi, giờ còn làm gì được nữa đây, níu kéo gì nữa ở đây... Hắn buông cái chai ra, ngồi phịch xuống đường, 2 tay úp lấy mặt khóc nức nở... Máu, nước mắt chằng chéo trên mặt, đôi mắt hằn lên những đường gân đỏ.

  

Và ác quỷ đã ra đời từ giây phút đó...

  

***

  

"Anh, tối nay em đi sinh nhật chị bạn trong công ty, mai mình đi chơi bù nhé"

  

Tuấn cười khẩy, đặt cái điện thoại xuống bàn, mắt chăm chú nhìn vào màn hình máy tính. Làm việc chuyên ngành công nghệ thông tin, không khó để Tuấn dò ra mật khẩu Yahoo! và mail của Thu. Trước mặt Tuấn là nhật kí chat giữa Thu và người đàn ông kia, qua những lời lẽ tâm sự của hai bên, Tuấn xác định người này tên Vũ, trường phòng kinh doanh công ty Thu đang làm việc. Hóa ra hai người đã qua lại với nhau hơn 3 tháng qua, Tuấn nhớ lúc đó Thu đang đảm nhận một dự án nên thường xuyên phải ở lại công ty làm đêm, có lẽ Vũ tiếp cận Thu bắt đầu từ lúc đó. Càng đọc Tuấn càng điên người vì những lời lẽ tình cảm mà hai người chat với nhau, mặt Tuấn tái đỏ, nếu không phải điều tra về cuộc tình vụng trộm giữa Vũ và Thu, có lẽ Tuấn đã đập tan cái laptop trong cơn nóng giận.

  

Dù sao, Tuấn cũng đã thu thập được một số thông tin khá có ích, đó là Vũ và có gia đình và Tuấn cũng cảm nhận được Thu chỉ đang lợi dụng Vũ cho bước đường thăng tiến của mình.

  

Nhưng dù là thế cũng không thể tha thứ!

  

Tự dưng Tuấn lại chảy nước mắt, rất tự nhiên đôi dòng lệ tràn xuống, Tuấn cũng chẳng buồn lau đi, hắn nẳm ngã ngửa lên trên thành ghế, ngả đầu về phía sau đóng chặt mắt lại, người nhẹ như bỗng. Tự nhiên hắn yếu đuối tới lạ lùng, chỉ muốn đến ngay bên Thu mà ôm chặt lấy cô vào lòng, giữ thật chặt để cô hiểu rằng hắn biết hết đấy và hắn sẵn sàng quên hết ngay, chỉ cần cô ở bên hắn và đừng làm hắn tổn thương thêm nữa. Vớ lấy chai rượu, hắn nốc ừng ực mặc cho cổ họng trở nên đắng nghét như muốn cháy bung lên… hắn sặc, rượu nhớp nháp trên mặt, chảy lênh láng trên sàn nhà, hơi rượu cay cay xộc vào mũi làm hắn như ngừng thở, trong cơn điên loạn hắn rạo rực quyết tâm trả thù, trả thù người con gái hắn yêu thương nhất. Tuấn lấy điện thoại, nhắn tin sang cho Thu

  

"Mai anh về quê vài ngày, có việc gấp em ơi"

  

"Sao tự dưng anh lại về gấp thế, để tối em sang gửi ít quà về cho bố mẹ"

  

"Không cần đâu em, anh muốn ngủ 1 lúc, sáng mai đi sớm, gặp lại em sau"

  

***

  

"Yesterday was hell but today I’m fine without you, runaway this time without you…" miệng lẩm nhẩm theo một bài hát tiếng Anh, tay lái xe bám theo chiếc Land Cruise bóng lộn, trông Tuấn không khác lắm một thám tử được các bà các cô thuê để theo dõi các đức ông chồng rửng mỡ. 3 ngày bám theo Vũ, lắm lúc nhìn Thu cặp kè bên hắn, lắm lúc Tuấn muốn bước ngay tới mà tống một đấm vào bộ mặt bẩn thỉu, cái điệu cười nhơn nhơn của Vũ, để nhìn Thu hốt hoảng quỳ xuống mà van xin hắn bỏ qua. Nhưng cũng lắm lúc Tuấn nghĩ đến cảnh Thu trở mặt ngay với hắn, vênh mặt lên mà hỏi ngược rằng "Ừ thì tôi phản bội anh đấy, anh làm gì tôi nào" thì lúc đó Tuấn sẽ xử lý ra sao? Tát một tát vào bộ mặt đáng khinh đó và quay lưng bỏ đi? Không, không thể như vậy, hắn muốn Thu phải trả giá, một cái giá rất đắt vì đôi sừng vô hình mà Thu đã đặt lên đầu hắn. Nhục! Hắn cảm thấy rất nhục, và một thằng đàn ông một khi đã mang nhục thì tất thảy hắn có ý nghĩ trả thù, dù bằng cách hèn hạ nhất.

  

Dẫu sao, trong cái chuyến làm thám tử không mong muốn này, Tuấn như chai sạn dần, sang đến ngày thứ 4, nhìn Vũ và Thu dắt tay nhau vào khách sạn, hắn chỉ lặng lẽ đốt thuốc, trầm ngâm không nói gì, dường như hắn đang nghĩ ngợi đến điều gì xa xôi lắm. Rồi hắn lên xe, rồ ga đi thẳng.

  

Tuấn tìm đến nhà Vũ, hắn bấm chuông và một người đàn bà ra mở cửa. Trái ngược với suy nghĩ của Tuấn, vợ Vũ là một người phụ nữ trẻ xinh đẹp, cả 2 đã có một con gái sống tại một ngôi nhà khá bề thế tại phố nhà giàu.

  

- Anh hỏi ai?

  

Tuấn nhập vai, không chút dè dặt.

  

- Chào chị, em là Tuấn làm việc tại công ty ABC chuyên về sửa chữa cài đặt mạng, máy tính. Em phụ trách quanh đây nên đến giới thiệu để khi gia đình mình cần sửa chữa cài đặt gì thì chỉ cần gọi cho em, em sẽ đến tận nhà sửa chữa và công ty bọn em tính công rất rẻ. Nhà mình có dùng máy tính chứ chị?

  

- Có, nhưng không hư gì cả, không cần sửa.

  

- Dạ vậy chị cứ cầm danh thiếp của em, nếu cần sửa chữa, cài đặt gì chị cứ gọi điện đến cho em, em tới liền.

  

- Thôi được rồi, có gì tôi gọi

  

- Dạ phiền chị cho em biết tên và số điện thoại của chị luôn, để em lưu vào danh mục khách hàng.

  

- Chú phiền quá, tôi tên Hương, số điện thoại đây, 01668256xxx.

  

- Dạ em cảm ơn chị nhiều.

  

Tuấn đã định quay đi, bỗng đâu tự nhiên từ đâu một người đàn ông dáng người cao to trong nhà xồng xộc bước ra, hất hàm hỏi.

  

- Gì vậy mày?

  

Tuấn chưa kịp trả lời, Hương đã đáp.

  

- Người ta đến giới thiệu dịch vụ thôi. Anh vào nhà đi anh em mình nói tiếp chuyện.

  

Hương đóng cửa lại cùng người đàn ông đi vào nhà, Tuấn chỉ nghe loáng thoáng Hương nói với người đàn ông đó, có vẻ khá thân thuộc: "Em là em nghi ngờ bữa giờ rồi, hắn đi suốt ngày, về tới nhà cũng chẳng thèm ngó ngàng tới vợ con, không phải hú hí bên ngoài thì là gì, không biết con mắt xanh mỏ đỏ nào…."

  

Tuấn nhếch mép cười, vậy là đã xong, giờ chỉ còn chờ hạ màn.

  

Nhưng vẫn còn có một việc Tuấn phải làm.

  

Đêm, Tuấn ngồi vân vê cái điện thoại, lục tìm danh bạ, Tuấn ngạc nhiên khi vẫn lưu tên Thu trong máy là "Vợ yêu", hắn ngần ngừ, rồi bấm nút gọi.

  

Một hồi chuông dài… không ai nhấc máy

  

Thu đang làm gì? Lại ở bên Vũ sao?

  

Lại một hồi chuông dài… vô cảm

  

Tuấn lại nghĩ đến cảnh Thu và Vũ dắt tay nhau bước vào khách sạn, tự nhiên hắn lại muốn ném thẳng cái điện thoại vào bức tường.

  

Lại một hồi chuông nữa… Tuấn hít một hơi sâu, hai mắt khẽ nhắm. Mở mắt, rồi hắn khẽ nhún vai.

  

- Anh!

  

Hắn mỉm cười, vẫn thói quen cũ của Thu, luôn cố làm hắn giật mình trong mọi tình huống.

  

- Đang làm gì vậy em

  

- Em vừa đi tắm. Về quê vui không anh. Sao mấy ngày qua anh chẳng liên lạc gì với em, em nt anh cũng không trả lời.

  

- À, máy anh hết pin, anh lại quên cầm cục sạc.

  

- Anh đừng nói dối em, sao em điện thoại máy vẫn đổ chuông? Hay anh lại trốn đi chơi với đứa nào à, em mà biết là không xong đâu nghe.

  

- Làm gì có em, mấy ngày nay ở quê rối việc quá, anh chẳng còn tâm trí đâu nữa.

  

- Chuyện gì mà rối rắm, anh chỉ khéo viện lý do thôi.

  

- Anh nói thật, đứa em họ anh uống thuốc ngủ tự tử, may mà cứu kịp. Tội nghiệp con bé, nó bị thằng người yêu phản bội nên nghĩ quẩn – Tuấn chống chế, và tự nhiên hài lòng với lời nói dối của mình, và hắn chờ xem phản ứng của Thu.

  

- Anh…, thôi đừng nói những chuyện không vui nữa.

  

- Ừ, nhưng anh thấy dạo này em xa cách quá, em không còn dành nhiều thời gian cho anh nữa.

  

- Em xin lỗi, công việc của em dạo này bận rộn quá, em đang phụ trách một dự án quan trọng của công ty, lần này em muốn chuyên tâm để làm tốt, thành công thì sau này chỗ đững trong công ty mới vững chắc được.

  

- Sự nghiệp quan trọng, nhưng có nhất thiết phải thế không em, hình như từ 2 tuần nay, mỗi ngày em chỉ ghé qua ngó mặt anh lấy một lần. Em có gì giấu anh sao?

  

- Anh đừng nói chuyện như vậy nữa, em thấy mệt mỏi lắm. Em cố gắng vì công việc có gì sai, anh không ủng hộ em thì đừng làm em thêm gánh nặng như thế. Sự nghiệp đương nhiên là quan trọng, sống trên đời phải có tiền, càng có nhiều tiền thì càng thoải mái và người ta càng tôn trọng mình, em không cam chịu sống nghèo mãi.

  

- Nhưng anh vẫn có thể lo cho em?

  

- Em biết, nhưng bao giờ đây. Lương anh cũng chỉ đủ để anh cà phê, bù khú với bạn bè, nếu mình lấy nhau, rồi có con, làm sao lo lắng đầy đủ cho con được đây anh?

  

- Anh biết, là tại anh cả - Tuấn như thấy cổ họng mình nghẹn đắng, nước mắt cứ ầng ậc như muốn trào ra.

  

- Anh… anh sao vậy, em xin lỗi, đáng lẽ em không nên nói vậy. Mà anh nè, bao giờ anh lên đây với em lại vậy.

  

- Chắc vài ngày nữa em ạ, dưới này vẫn còn nhiều việc quá.

  

- Vâng, cho em gửi lời hỏi thăm bố mẹ anh nhé. Mà anh biết không, mấy ngày nay….

  

Tuấn thẫn thờ, để mặc Thu huyên thuyên đủ thứ chuyện trên điện thoại, hắn chỉ ậm ừ cho có lệ, thấy Tuấn không hào hứng nói chuyện, Thu cũng chẳng biết nói thêm gì.

  

Họ gác máy, hai tâm trạng hỗn loạn, hai đôi mắt nhìn về hai hướng, hai trái tim đã không còn chung nhịp đập… Tuấn chầm chậm xóa tên Thu ra khỏi danh bạ máy.

  

***

  

- Chị là chị Hương phải không?

  

- Vâng, ai vậy?

  

- Tôi thấy chồng chị đi vào khách sạn XYZ cùng một cô gái, sao chị không đến đó xem thử xem.

  

- Anh là ai, alô alô… này…

  

Đầu bên kia đã gác máy…

  

Tay run run, Hương bấm gọi lại, nhưng thuê bao đã không liên lạc được. Hương lại gọi ngay vào số khác.

  

- Anh qua nhà em ngay, loạn, loạn thật rồi, Vũ ngoại tình thật rồi, huhu…

  

Hương buông thõng người xuống sàn, chiếc điện thoại rơi xuống bung ra, máy một đường, pin một nẻo.

  

***

  

- Tao thấy nó ra khỏi nhà rồi. Ngồi trên xe thằng nào to con lắm, có thêm vài đứa đi theo nữa, trông như du côn.

  

- Ừ cảm ơn mày, rút đi.

  

- Mà mày đang làm clgt? Tao *** hiểu cái cm gì cả.

  

- Có việc cần phải làm thôi, thế nhé.

  

Tuấn cúp máy, vậy là Hương đã ra khỏi nhà, Thu và Vũ cũng đã tay trong tay dắt nhau vào khách sạn, mọi việc đã an bài, giờ hắn chỉ cần chờ đợi. Tuấn nhếch mép, khoan khoái nghĩ đến cảnh Thu và Vũ bị bắt tại trận, về dáng vẻ nhục nhã của Thu khi đó. Và đương nhiên, vụ đánh ghen hẳn cũng sẽ dìm Thu xuống bùn, hay ít nhất Thu cũng không còn mặt mũi để làm việc cùng công ty với Vũ nữa, hơn ai hết, Tuấn hiểu rõ tính cách Thu, chịu đả kích lớn như vậy sẽ không thể nào đứng dậy nổi. Cứ nghĩ đến cảnh Thu và Vũ khóc lóc quỳ xuống lạy lục, van xin người đàn bà nọ, Tuấn lại cười thích thú. Thu như đang quỳ trước mặt hắn, chịu những cái tát, cái đấm đá của đám người hung tợn, hắn bật cười to hơn, tiếng cười của hắn làm những vị khách trong quán khó chịu, ai cũng nhìn chăm chăm về phía hắn khó hiểu nhưng hắn nào có để ý, nghĩ đến lúc Thu đối diện với hắn, hắn càng cười như điên dại, như thể chưa bao giờ được cười… Nước mắt vẫn rơi đều theo từng tràng cười của hắn, trong cơn điên, hắn vớ lấy điện thoại bấm số, một số điện thoại hắn không thể nào quên…

  

***

  

Thu lững thững bước từng bước chậm, tâm trạng cô rối bời, ánh mắt cô không dấu được vẻ phiền muộn, đi dạo nhưng lòng không chút thanh thản chỉ muốn tìm một chỗ để nghỉ chân, ngồi xuống ghế đá nhưng lòng bất an khiến cô đứng vụt dậy, lại lững thững cất bước. Hôm nay Tuấn hẹn gặp cô ở đây sau những ngày anh cố tình tránh mặt, mặc cho cô đến tận phòng trọ lẫn công ty anh để tìm, hỏi bạn bè Tuấn cũng không ai biết anh ở đâu. Thu tự hỏi một lúc nữa thôi, đối diện với Tuấn cô phải làm sao? Và tại sao mọi chuyện lại diễn biến kì lạ như vậy… có tiếng chuông tin nhắn, Thu run run mở ra xem, tin nhắn từ một số lạ: "Tạm thời cắt liên lạc, vợ anh làm dữ quá. Đừng tìm anh" – là tin nhắn của Vũ, Thu không để tâm, tâm trí cô như lùi về cái ngày hôm đó…

  

Ngày hôm đó, Thu và Vũ vừa lên đến phòng khách sạn thì chuông điện thoại đổ vang, là số của Tuấn, hơi ngần ngừ nhưng Thu vẫn bắt máy, không để cô kịp cất lời, đầu dây bên kia nói như hét: "Ra khỏi đó ngay, vợ Vũ sắp đến đấy rồi", và cũng bất ngờ như cuộc gọi đến, Tuấn đã cắt máy. Thu như chết đứng, ánh mắt nhìn Vũ trân trân khiến Vũ cũng phát hoảng.

  

Cả hai vội vã xuống quầy, Vũ ném vội chìa khóa và 2 tờ 500k lên bàn cô lễ tân cùng lời dặn: "Ai hỏi cũng không được nói anh đến đây" rồi kéo tay Thu vội vã chui vào xe, chuồn thẳng. Chạy được một quãng, qua gương chiếu hậu, cả Thu và Vũ đều nhận ra Hương đang hung hăng xộc thẳng vào khách sạn. Vũ như trút được gánh nặng, hắn thả Thu xuống một góc đường, còn Thu như người mất hồn, tóc tai rũ rượi, chỉ lẩm bẩm "Tuấn… Tuấn… biết rồi…".

  

- Cô ơi cô.

  

Thu nhìn xuống, một cô bé đến bên Thu từ bao giờ

  

- Cô ơi cô, có chú gì đó nhờ con đưa cái này cho cô

  

- Cô cám ơn con – Thu mỉm cười nhận lá thư từ con bé – Thế người đưa cho con cái này đâu rồi?

  

- Chú ấy đi rồi cô ạ.

  

Thu vội vã nhìn quanh, chạy tới chạy lui quanh những gốc cây tìm Tuấn nhưng tuyệt nhiên không thấy, chạy một hồi đã thấm mệt, cô ngồi xuống và mở bức thư, là nét chữ quen thuộc nhưng dường như vết mực đã nhòe đi vì nước mắt của Tuấn…

  

"Rốt cuộc thì anh cũng không thể làm tổn thương đến em, là tại vì sao, là vì anh còn quá yêu em hay anh chỉ là một thằng đàn ông hèn nhát? Giờ chắc em đang có nhiều câu hỏi muốn hỏi anh, vậy để anh nói cho em biết, mọi việc là do anh sắp đặt hết. Là anh đã theo dõi em và Vũ, và cũng chính anh là người báo cho vợ Vũ biết hai người đã đến khách sạn. Anh làm thế là vì anh hận em lắm, em là một đứa con gái khốn nạn mà anh thấy ghê tởm. Em nghĩ anh là thằng ngu chỉ biết dán mắt vào màn hình máy tính, để em có thể phản bội anh bất cứ lúc nào em muốn? Em đã phản bội lại tất, anh thật sự muốn biết vì sao em lại làm như vậy. Nhưng để làm gì hả em? cả anh và em đều đã sai lầm mà không cách nào sửa chữa. Anh đã nghĩ là anh sẽ hả hê lắm khi đã dồn em vào chỗ chết, nhưng anh lại không thể xuống tay hạ thủ dù anh muốn em đau đớn hơn thế hàng ngàn lần. Ừ, em có thể chửi anh, nguyền rủa anh là hèn hạ, không dám đối diện với em mà lại lén lút bày ra trò đê tiện này, tại sao anh lại đối xử tuyệt tình như thế đối với em để rồi lại hèn nhát nương tay? Em có thể cười mà khinh bỉ, anh không quan tâm, tất cả với anh giờ đây đã không còn quan trọng, tất cả, kể cả em. Có bao giờ em tự hỏi anh tại sao anh lại tuyệt tình như thế với em, và giữa những bộ mặt lạnh lùng, hèn hạ và đàn bà đó, em tìm thấy anh ở đâu? Có lẽ em sẽ chẳng thể nào trả lời được, em vẫn chưa hiểu hết về anh đâu, con khốn!

  

Hãy cứ làm những gì em muốn, anh sẽ đi khỏi cái thành phố chết tiệt đầy ắp những kỉ niệm về em này. Đừng tha thứ cho anh, cũng như anh vĩnh viễn không tha thứ cho em. Kết thúc ở đây thôi em, anh và em sẽ cùng mang cái mặt nạ thơ ngây để lừa ai đó mà ta có tình cảm sau này, chôn giấu tất cả những gì của quá khứ vào một ngóc ngách khó tìm ra nhất để hai ta không lặp lại thêm bất cứ một lần nào nữa. Em hãy sống một cuộc sống tốt như em hằng mong muốn, nhưng đừng đánh đổi bản thân em và hạnh phúc của những người em yêu thương.

  

Vĩnh biệt!"

  

*******

   

Đến tận bây giờ Thu vẫn không thể tin vào những gì vừa trải qua. Tay cầm lá thư của Tuấn mà cô đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần, Thu lững thững đi dạo trong công viên, con đường vắng vẻ sâu hun hút nằm giữa hai hàng cây lúc này đã trơ trọi lá, con đường mà Tuấn đã dẫn cô đi dạo trong buổi hẹn đầu. Thu vừa bước vừa nhắm mắt, cô như cảm thấy bàn tay anh đang nắm chặt tay mình, nụ cười hồn nhiên và giọng nói ấm áp ngày nào của anh vẫn như văng vẳng bên tai cô: "Anh sẽ không bao giờ xa em đâu, ngốc ạ". Một giọt nước mắt lăn nhẹ trên má Thu...

 

Nguồn : Fb [ Zing của Pự ]

___________________________________

Ráng mà đọc nha hihi hay lắm đó : )

___________________________________

# EmYêoAnhLắm

# Đánh đỗi tất cả để được có anh

# Em không hối hận vì đả yêu anh bằng tất cả trái tim

# 1 người đả vì em mà phải chịu đựng rất nhiều

# 1 người đả hi sinh cho e quá nhiều

# Chĩ cần được như thế này

# Không bap giờ e buông tay a dù chĩ 1 lần

# Người e yêu [ Sv* ]

Caminant per les Rotes.

1 3 4 5 6 7 ••• 79 80