Cold hearted~E.L.F
Ever Lasting Love:)
Des by me Kuable aka Miinahlee
www.youtube.com/watch?v=_CzLtO1FkbA&feature=related
www.youtube.com/watch?v=40cOI4ukRhg&feature=player_em...
Bâyh mới xem cái vid này
Aisshh buồn cười thật. Trong lòng lại dâng lên một cảm xúc khó tả và cái cảm giác khó chịu khi ngta sắp chảy nước mắt.
Thật sự khó chịu. x( vì nó như mắc nghẹn, nó như ngộp thở
Người ta bảo hãy sống vì tương lai nhưng ngay bâyh em chỉ muốn quay lại quá khứ thôi anh ạ
Quá khứ thật đẹp bởi những kỉ niệm ngọt ngào.
Có những lúc đã ngóng chờ CY của anh, fancam của anh để được cảm nhận tình yêu của 2 anh.
Bâyh sao thấy em quá rảnh rỗi.
Sân khấu nơi anh từng đứng, nụ cười anh từng rất rạng rỡ, ánh mắt anh đã từng rất ấm áp - cái ánh mắt vốn ko hề biết nói dối ấy vốn dĩ chỉ dành cho người mình yêu thương. Anh đã từng rất hạnh phúc, đã từng với người ấy cùng bước đi, cùng đùa nghịch không chỉ trên sân khấu này thôi đâu.
Đã từng vòng tay, từng ngón đan vào nhau, đã từng sóng đôi, đã từng ôm nhau thật chặt, đã ngỡ như khoảng cách bên nhau thật gần. Giờ đây khoảng cách như xa vô tận.
Hạnh phúc những tưởng sẽ bất tận ấy vậy mà vẫn cứ không trọn vẹn.
Đã nghĩ hai người ấy chắc chắn là của nhau, chắc chắn không thể xa rời, chắc chắn mãi ở bên nhau.
Không biết, không dám,chưa dám nghĩ tới tương lai ngày mai sẽ ra sao nếu thiếu vắng nhau. Vậy mà...
Trước khi có bão tố trời thường rất đẹp.
Trước khi có sóng gió đời người thường ngập tràn hạnh phúc.
Nếu không có quá khứ có lẽ sẽ chẳng phải buồn và đau khổ như bây giờ. Nếu chỉ có nỗi cô đơn và đớn đau thì thêm chút nữa liệu có khác gì?
Nhưng quá khứ hạnh phúc khiến người ta khổ cực gấp trăm lần.
"Nhưng cậu lại đi yêu say đắm một người luôn ôm ấp những hoài bão là anh...Thế nên, trên sân khấu ngày hôm nay chỉ còn lại cậu, học cách kiên cường bước đi một mình"
Anh là một diễn viên rất giỏi phải không? Nhưng trên sân khấu anh là diễn viên tồi nhất.
Anh có thể cười, có thể chạy nhảy, có thể hát nhưng anh không giấu được nổi nỗi buồn, nụ cười gượng gạo, vẻ mặt ngơ ngác và bóng dáng đơn độc ấy trước chúng em đâu. Ngay cả nước mắt anh cũng đã không kìm nén nổi nữa rồi HeeNim ạ
"Nếu như anh là cánh diều, thì mong sao cậu là sợi dây nối giữ trong lòng bàn tay này, bất kể anh bay đến nơi nào, cả hai đều là bến bờ dừng chân của nhau..."
"If he were a kite we wish that you would be the string to be hold in this hand. No matter where he flies to...two of you can be each other's destination.
Perphaps you don't be a string to tie him, don't want to left him out of large blue sky. Authought you absolutely don't want to do that. Because you have been familar with seeing him by your side for ages"
Tình yêu không phải là sự trói buộc. Dây đã nới lỏng để diều bay mất rồi.
"Cho dù quên đi giọng nói của người đó, nụ cười của người đó nhưng mỗi lần nhắc đến anh cảm giác ấy sẽ không baoh thay đổi"
Nếu đó đã là tình yêu không thể nào quên, là kí ức đã hằn sâu, là vết thương lòng chưa bao giờ có thể chữa lành hoàn toàn thì cho dù là tương lai 10, 20 năm nữa ngay cả mãi mãi về sau cũng không bao giờ có thể quên được phải không anh?
Giữ mãi những hình ảnh này ở trong tim, trong nỗi nhớ nhung khi tình yêu chợt trở lại.
Nơi đó liệu anh có buồn không? GengGe?
p/s: Ah~ để xứng với Thiên hạ độc tôn đại mĩ nhân KimHeeNim, Hoàng tử cơm chiên GengGe đã lên đường trở thành anh hùng rồi. Hẹn ngày trờ về khi thành công nhé! Anh hùng xứng với mĩ nhân mà
Someone said... far distance will make many things change but distance can't deny true love, can't earse memories
Ever Lasting Love:)
Des by me Kuable aka Miinahlee
www.youtube.com/watch?v=_CzLtO1FkbA&feature=related
www.youtube.com/watch?v=40cOI4ukRhg&feature=player_em...
Bâyh mới xem cái vid này
Aisshh buồn cười thật. Trong lòng lại dâng lên một cảm xúc khó tả và cái cảm giác khó chịu khi ngta sắp chảy nước mắt.
Thật sự khó chịu. x( vì nó như mắc nghẹn, nó như ngộp thở
Người ta bảo hãy sống vì tương lai nhưng ngay bâyh em chỉ muốn quay lại quá khứ thôi anh ạ
Quá khứ thật đẹp bởi những kỉ niệm ngọt ngào.
Có những lúc đã ngóng chờ CY của anh, fancam của anh để được cảm nhận tình yêu của 2 anh.
Bâyh sao thấy em quá rảnh rỗi.
Sân khấu nơi anh từng đứng, nụ cười anh từng rất rạng rỡ, ánh mắt anh đã từng rất ấm áp - cái ánh mắt vốn ko hề biết nói dối ấy vốn dĩ chỉ dành cho người mình yêu thương. Anh đã từng rất hạnh phúc, đã từng với người ấy cùng bước đi, cùng đùa nghịch không chỉ trên sân khấu này thôi đâu.
Đã từng vòng tay, từng ngón đan vào nhau, đã từng sóng đôi, đã từng ôm nhau thật chặt, đã ngỡ như khoảng cách bên nhau thật gần. Giờ đây khoảng cách như xa vô tận.
Hạnh phúc những tưởng sẽ bất tận ấy vậy mà vẫn cứ không trọn vẹn.
Đã nghĩ hai người ấy chắc chắn là của nhau, chắc chắn không thể xa rời, chắc chắn mãi ở bên nhau.
Không biết, không dám,chưa dám nghĩ tới tương lai ngày mai sẽ ra sao nếu thiếu vắng nhau. Vậy mà...
Trước khi có bão tố trời thường rất đẹp.
Trước khi có sóng gió đời người thường ngập tràn hạnh phúc.
Nếu không có quá khứ có lẽ sẽ chẳng phải buồn và đau khổ như bây giờ. Nếu chỉ có nỗi cô đơn và đớn đau thì thêm chút nữa liệu có khác gì?
Nhưng quá khứ hạnh phúc khiến người ta khổ cực gấp trăm lần.
"Nhưng cậu lại đi yêu say đắm một người luôn ôm ấp những hoài bão là anh...Thế nên, trên sân khấu ngày hôm nay chỉ còn lại cậu, học cách kiên cường bước đi một mình"
Anh là một diễn viên rất giỏi phải không? Nhưng trên sân khấu anh là diễn viên tồi nhất.
Anh có thể cười, có thể chạy nhảy, có thể hát nhưng anh không giấu được nổi nỗi buồn, nụ cười gượng gạo, vẻ mặt ngơ ngác và bóng dáng đơn độc ấy trước chúng em đâu. Ngay cả nước mắt anh cũng đã không kìm nén nổi nữa rồi HeeNim ạ
"Nếu như anh là cánh diều, thì mong sao cậu là sợi dây nối giữ trong lòng bàn tay này, bất kể anh bay đến nơi nào, cả hai đều là bến bờ dừng chân của nhau..."
"If he were a kite we wish that you would be the string to be hold in this hand. No matter where he flies to...two of you can be each other's destination.
Perphaps you don't be a string to tie him, don't want to left him out of large blue sky. Authought you absolutely don't want to do that. Because you have been familar with seeing him by your side for ages"
Tình yêu không phải là sự trói buộc. Dây đã nới lỏng để diều bay mất rồi.
"Cho dù quên đi giọng nói của người đó, nụ cười của người đó nhưng mỗi lần nhắc đến anh cảm giác ấy sẽ không baoh thay đổi"
Nếu đó đã là tình yêu không thể nào quên, là kí ức đã hằn sâu, là vết thương lòng chưa bao giờ có thể chữa lành hoàn toàn thì cho dù là tương lai 10, 20 năm nữa ngay cả mãi mãi về sau cũng không bao giờ có thể quên được phải không anh?
Giữ mãi những hình ảnh này ở trong tim, trong nỗi nhớ nhung khi tình yêu chợt trở lại.
Nơi đó liệu anh có buồn không? GengGe?
p/s: Ah~ để xứng với Thiên hạ độc tôn đại mĩ nhân KimHeeNim, Hoàng tử cơm chiên GengGe đã lên đường trở thành anh hùng rồi. Hẹn ngày trờ về khi thành công nhé! Anh hùng xứng với mĩ nhân mà
Someone said... far distance will make many things change but distance can't deny true love, can't earse memories