pe ni
Su Ni
Có lẽ....
đã đến lúc rồi , đã đến lúc em xếp những kỉ niệm của anh
xếp những yêu thương còn đang dang dỡ
xếp cả tình cảm của mình cho thả hết vào khoảng ko
Em đã yêu anh
đã từng rất yêu anh
nhưng đến giờ phút này em biết
{ anh kô yêu em }
cái anh cần { kô phải } em
{ kô phải } là những bình yên em cố mang đến
{ kô phải } là một con đường mà lúc nào em cũng bước theo sau
{ kô phải } là những giấc mơ có em trong đó
{ kô phải } là những giọt nước mắt mỗi tối em vô tình đánh rơi
và cũng { kô phải } là sự níu kéo của em
tất cả { kô phải }
em đã từng mong mỏi
sẽ tìm được một lối cho chính bản thân mình để bước ra hố sâu của nỗi đau vô tận
sẽ hét lên thật lớn đễ xua tan thứ tình cảm giã dối đó và cho anh biết em kô phải là người dễ khuất phục
sẽ tự mình tạo ra những phép màu để có thể giữ chân được người mà em yêu thương
Đến bây giờ thì em mới biết , khoảng cách xa nhất trên thế giới này không phải là giữa sự sống và cái chết mà là khi em ở bên anh mà anh không nhận ra rằng ...em yêu anh......
........... khoảng cách ........
làm sao em xóa đây
đâu phải trên một con đường
anh bước chậm và em bước nhanh hơn 1 chút
thì có thể gặp được nhau
nó còn là khoảng cách của trái tim chúng ta
khoảng cách của tình cảm giữa em và anh
khoảng cách của hai bán cầu kô bao giờ chạm được nhau
thế là em biết
đã đến lúc mình cần buông lỏng bàn tay
ném những yêu thương xuống đáy của hư kô và chôn chặt bóng hình anh xuống ngăn tim mãi mãi
Yêu rồi ,yêu mãi, yêu để nhớ ...nhớ rồi nhớ mãi nhớ để đau ....
yêu---hờn---đau---nhớ--- để rồi em phải cố quên
thả lỏng bàn tay để mỗi người tìm được bình yên thật sự
em tiếp tục hành trình của mình nhé
nó sẽ kô mang tên anh nữa
mà mang tên niềm tin của em
{ phép màu
Su Ni
Có lẽ....
đã đến lúc rồi , đã đến lúc em xếp những kỉ niệm của anh
xếp những yêu thương còn đang dang dỡ
xếp cả tình cảm của mình cho thả hết vào khoảng ko
Em đã yêu anh
đã từng rất yêu anh
nhưng đến giờ phút này em biết
{ anh kô yêu em }
cái anh cần { kô phải } em
{ kô phải } là những bình yên em cố mang đến
{ kô phải } là một con đường mà lúc nào em cũng bước theo sau
{ kô phải } là những giấc mơ có em trong đó
{ kô phải } là những giọt nước mắt mỗi tối em vô tình đánh rơi
và cũng { kô phải } là sự níu kéo của em
tất cả { kô phải }
em đã từng mong mỏi
sẽ tìm được một lối cho chính bản thân mình để bước ra hố sâu của nỗi đau vô tận
sẽ hét lên thật lớn đễ xua tan thứ tình cảm giã dối đó và cho anh biết em kô phải là người dễ khuất phục
sẽ tự mình tạo ra những phép màu để có thể giữ chân được người mà em yêu thương
Đến bây giờ thì em mới biết , khoảng cách xa nhất trên thế giới này không phải là giữa sự sống và cái chết mà là khi em ở bên anh mà anh không nhận ra rằng ...em yêu anh......
........... khoảng cách ........
làm sao em xóa đây
đâu phải trên một con đường
anh bước chậm và em bước nhanh hơn 1 chút
thì có thể gặp được nhau
nó còn là khoảng cách của trái tim chúng ta
khoảng cách của tình cảm giữa em và anh
khoảng cách của hai bán cầu kô bao giờ chạm được nhau
thế là em biết
đã đến lúc mình cần buông lỏng bàn tay
ném những yêu thương xuống đáy của hư kô và chôn chặt bóng hình anh xuống ngăn tim mãi mãi
Yêu rồi ,yêu mãi, yêu để nhớ ...nhớ rồi nhớ mãi nhớ để đau ....
yêu---hờn---đau---nhớ--- để rồi em phải cố quên
thả lỏng bàn tay để mỗi người tìm được bình yên thật sự
em tiếp tục hành trình của mình nhé
nó sẽ kô mang tên anh nữa
mà mang tên niềm tin của em
{ phép màu