Po.- I'm Mr<SunShine> :)
*i know....!~
|-Come back :))))))))))-
-|úp thôi! buổi văn nghệ francophonie 20-3
,,, cực vui!
-w''' friend(mấy chã khroái chụp) tớ ko có
-Tình hình là h thấy suy sụp sao ấy chả có cái gì làm mình hé cười :(((((((((((- cố cười thôi m.ng ạ :(-
-Pic tớ tự des !!! Tớ đứng giữa bãnh ko(ôi a áo xanh handsome thật)!!!!!
-+Bonus
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Đã rất lâu rồi,tôi đi lạc trong số phận...
*Tôi không biết rồi sẽ phải mất bao lâu nữa để tìm thấy điều mình thật sự cần?~
*Dù rằng có đôi lần tôi đã cố gạt bỏ mọi vướng bận để những niềm tin đến gần nhưng vẫn không sao thấy nơi cho sự tuyệt vọng dừng chân...
*Nhưng muốn hay không,tôi vẫn phải sống
*Sống để biết cuộc đời không yên bình như dòng sông
*Sống để nếm hết mùi vị kiếp người như ý trời mong
*Hôm qua vui, hôm nay lặng ngày mai tan vào hư không..ừ hữ@~
*Tôi lun cười nhếch mép mỗi khi bị số phận ngược đãi"""
*Tỏ vẻ lun cứng rắn vì tôi ghét bị thương hại..!~
*Dù có chuyên gì xảy ra tôi cứ lẳng lặng cho qua__
*Cười haha rồi đêm về dằn vặt tìm cách chấp vá...có đôi khi
*Mặc kệ bao nhiêu cảm xúc đang hành hạ trong tôi...boring
*Tôi vẫn chỉ muốn tìm ra…câu trả lời…cho từ “Tại sao ?"...Why?
*Tại sao dù đã giam cầm suy nghĩ trong sự yên tĩnh...Nhưng chẳng bao giờ cuộc đời cho tôi tìm lại được chính mình....|@@|
*Tôi muốn gì?Tôicần ai ? Nơi tao thuộc về sẽ là đâu...:((-
*Và những điều tao chọn ở hiện tại sẽ mang lại gì cho ngày sau,,,
*Hàng trăm câu hỏi đặt ra nhưng chẳng thấy đáp án
*Tất cả dường như vô định chỉ ngoại trừ dấu chấm than....(!!!!!!!!!!!!!!)
*Chưa 1 phút dám ngẩng đầu lạc quan từ bỏ sự suy sụp....hic
*Đã từng cố sống bình thường như bao người để…che đậy những vết xước,,,
*Tôi rơi vào bế tắc và không còn biết làm gì khác
*Ngoài việc thú thật với chính mình,những người thân xung quanh
*Thậm chí kể cả những vị khách không mời!~~~
*Trước giờ có lẽ họ đều biết tôi lun là người mạnh mẽ mỗi khi bước
*Nhưng từ nay xin hãy cho phép tôi hèn nhát để nước mắt...được nghỉ ngơi...End
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
P/s:-Nhiều lúc muốn xa những ngày đang sống, nhắm mắt ra đi trong yên bình~
-Vì chẳng thấy đâu là màu xanh lá~
-Chẳng nói chi,cứ bước đi…cứ ngẫn ngơ~
-Xác xơ…như lá khô…nơi ven đường~
___________________________________________________________________________
Kill me now :((...
*i know....!~
|-Come back :))))))))))-
-|úp thôi! buổi văn nghệ francophonie 20-3
,,, cực vui!
-w''' friend(mấy chã khroái chụp) tớ ko có
-Tình hình là h thấy suy sụp sao ấy chả có cái gì làm mình hé cười :(((((((((((- cố cười thôi m.ng ạ :(-
-Pic tớ tự des !!! Tớ đứng giữa bãnh ko(ôi a áo xanh handsome thật)!!!!!
-+Bonus
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Đã rất lâu rồi,tôi đi lạc trong số phận...
*Tôi không biết rồi sẽ phải mất bao lâu nữa để tìm thấy điều mình thật sự cần?~
*Dù rằng có đôi lần tôi đã cố gạt bỏ mọi vướng bận để những niềm tin đến gần nhưng vẫn không sao thấy nơi cho sự tuyệt vọng dừng chân...
*Nhưng muốn hay không,tôi vẫn phải sống
*Sống để biết cuộc đời không yên bình như dòng sông
*Sống để nếm hết mùi vị kiếp người như ý trời mong
*Hôm qua vui, hôm nay lặng ngày mai tan vào hư không..ừ hữ@~
*Tôi lun cười nhếch mép mỗi khi bị số phận ngược đãi"""
*Tỏ vẻ lun cứng rắn vì tôi ghét bị thương hại..!~
*Dù có chuyên gì xảy ra tôi cứ lẳng lặng cho qua__
*Cười haha rồi đêm về dằn vặt tìm cách chấp vá...có đôi khi
*Mặc kệ bao nhiêu cảm xúc đang hành hạ trong tôi...boring
*Tôi vẫn chỉ muốn tìm ra…câu trả lời…cho từ “Tại sao ?"...Why?
*Tại sao dù đã giam cầm suy nghĩ trong sự yên tĩnh...Nhưng chẳng bao giờ cuộc đời cho tôi tìm lại được chính mình....|@@|
*Tôi muốn gì?Tôicần ai ? Nơi tao thuộc về sẽ là đâu...:((-
*Và những điều tao chọn ở hiện tại sẽ mang lại gì cho ngày sau,,,
*Hàng trăm câu hỏi đặt ra nhưng chẳng thấy đáp án
*Tất cả dường như vô định chỉ ngoại trừ dấu chấm than....(!!!!!!!!!!!!!!)
*Chưa 1 phút dám ngẩng đầu lạc quan từ bỏ sự suy sụp....hic
*Đã từng cố sống bình thường như bao người để…che đậy những vết xước,,,
*Tôi rơi vào bế tắc và không còn biết làm gì khác
*Ngoài việc thú thật với chính mình,những người thân xung quanh
*Thậm chí kể cả những vị khách không mời!~~~
*Trước giờ có lẽ họ đều biết tôi lun là người mạnh mẽ mỗi khi bước
*Nhưng từ nay xin hãy cho phép tôi hèn nhát để nước mắt...được nghỉ ngơi...End
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
P/s:-Nhiều lúc muốn xa những ngày đang sống, nhắm mắt ra đi trong yên bình~
-Vì chẳng thấy đâu là màu xanh lá~
-Chẳng nói chi,cứ bước đi…cứ ngẫn ngơ~
-Xác xơ…như lá khô…nơi ven đường~
___________________________________________________________________________
Kill me now :((...