Kim Nguyên ♥
Có những quãng đời, kí ức đặt thành tên. Có những con đường, đưa mình thành thương nhớ. Có những yêu thương gần như hơi thở...♥
Thế mà, em vẫn học cách tìm quên ..
Nếu ngày ấy gió không mang anh đi ..
Có lẽ giờ này .. anh đã và đang ở cạnh em, bên em .. mãi mãi ..
Những cái nắm tay, những cái yêu thương vụng dại
Em sẽ gói kĩ, chỉ riêng mình em biết mà thôi
Có những quảng đời .. kí ức đặt thành tên
Có những con đường .. đưa mình về thương nhớ
Có những yêu thương gần như hơi thở
Vậy mà giờ này, hạnh phúc ở nơi đâu ?! ..nơi đâu ?!
Khi cuộc tình chúng mình còn dang dở
Khi em vô tình làm lạc mất tay anh ..
Dẫu biết rằng yêu thương là 1 dạng cảm xúc rất mong manh
Chỉ biết trách mình sao “lỡ” yêu nhiều đến thế ?!
Đặt bàn tay lên tim và tự biết mình không thể ..
Yêu một người, không dễ quên đc đâu
Em đã biết thế nào là thương, là nhớ, là khóc, là sầu
Là đợi, là chờ, là mong, là ngóng ..
Biết thất vọng để rồi hi vọng
Biết đặt cược niềm tin để rồi đánh mất niềm tin
Em còn biết cảm giác khi ai đó bị tổn thương
Hiểu thấu nỗi đau khi bị 1 người ruồng bỏ ..
Biết lặng im giữa những câu yêu còn bỏ ngỏ
Biết cả dại khở khi chờ đợi mãi 1 người ..
……cạn rồi…
Anh à …
Em còn sợ cả nỗi cô đơn, sợ những đêm thâu không ai bầu bạn
Sợ rằng trái tim mình, đang nứt rạn .. nhưng ngày không anh
Người ta nói “nhớ để rồi quên, quên để rồi nhớ”. Mà sao em thấy mình cứ loay hoay mãi với cái mối tình “nhớ không nhớ - quên không quên” này.
Bời lẽ .. có bh` em quên đc anh đầu ?
Những kẻ xa lạ yêu nhau, rồi những kẻ yêu nhau dần trở nên xa lạ ..
Bh` .. e chỉ muốn người xa lạ ấy trở lại thành người em quen !
Thời gian có thể làm e thay đổi mọi thứ . Nhưng em biết chỉ có 1 điều không bh` thay đổi đó là …yêu anh – yêu anh nó đã trở thành 1 dạng thói quen lặp lại thường xuyên, đều đặn như việc thở hằng ngày của anh
Có những quãng đời, kí ức đặt thành tên. Có những con đường, đưa mình thành thương nhớ. Có những yêu thương gần như hơi thở...♥
Thế mà, em vẫn học cách tìm quên ..
Nếu ngày ấy gió không mang anh đi ..
Có lẽ giờ này .. anh đã và đang ở cạnh em, bên em .. mãi mãi ..
Những cái nắm tay, những cái yêu thương vụng dại
Em sẽ gói kĩ, chỉ riêng mình em biết mà thôi
Có những quảng đời .. kí ức đặt thành tên
Có những con đường .. đưa mình về thương nhớ
Có những yêu thương gần như hơi thở
Vậy mà giờ này, hạnh phúc ở nơi đâu ?! ..nơi đâu ?!
Khi cuộc tình chúng mình còn dang dở
Khi em vô tình làm lạc mất tay anh ..
Dẫu biết rằng yêu thương là 1 dạng cảm xúc rất mong manh
Chỉ biết trách mình sao “lỡ” yêu nhiều đến thế ?!
Đặt bàn tay lên tim và tự biết mình không thể ..
Yêu một người, không dễ quên đc đâu
Em đã biết thế nào là thương, là nhớ, là khóc, là sầu
Là đợi, là chờ, là mong, là ngóng ..
Biết thất vọng để rồi hi vọng
Biết đặt cược niềm tin để rồi đánh mất niềm tin
Em còn biết cảm giác khi ai đó bị tổn thương
Hiểu thấu nỗi đau khi bị 1 người ruồng bỏ ..
Biết lặng im giữa những câu yêu còn bỏ ngỏ
Biết cả dại khở khi chờ đợi mãi 1 người ..
……cạn rồi…
Anh à …
Em còn sợ cả nỗi cô đơn, sợ những đêm thâu không ai bầu bạn
Sợ rằng trái tim mình, đang nứt rạn .. nhưng ngày không anh
Người ta nói “nhớ để rồi quên, quên để rồi nhớ”. Mà sao em thấy mình cứ loay hoay mãi với cái mối tình “nhớ không nhớ - quên không quên” này.
Bời lẽ .. có bh` em quên đc anh đầu ?
Những kẻ xa lạ yêu nhau, rồi những kẻ yêu nhau dần trở nên xa lạ ..
Bh` .. e chỉ muốn người xa lạ ấy trở lại thành người em quen !
Thời gian có thể làm e thay đổi mọi thứ . Nhưng em biết chỉ có 1 điều không bh` thay đổi đó là …yêu anh – yêu anh nó đã trở thành 1 dạng thói quen lặp lại thường xuyên, đều đặn như việc thở hằng ngày của anh