anhngoc890c
Chiều tàn
via WordPress ift.tt/1FXMNjL
Chiều tàn nhanh, để nỗi buồn lại giăng kín nỗi lòng. Bởi vì chiều tàn, là lúc lòng lại nặng trĩu bao tâm sự. Giá mà lúc này lại có một người để bầu bạn, hàn huyên tâm sự. Mặt trời lặn dần trong êm ả, nhanh đến mức mà chỉ thoáng lúc quên đi đã biến đâu mất. Ánh nắng cuối cùng chiếu qua các tán lá cây cũng là lúc chim về tổ, tiếng hót líu lo cũng dần mờ trong cảnh chiều tàn. Chiều về là lúc mà ai cũng cảm thấy hiu quạnh, hiu quạnh ở đây có lẽ là sự cô đơn trong lòng. Chiều lại một mình trên lối về, chẳng ai kề bên đón đưa. Cảm giác ấy buồn trong vắng lặng của lòng.
Giá mà chiều về, cảm giác cô quạnh sẽ tan đi như ánh nắng. Thoáng đã có vài vì sao lấp lánh. Trăng lưỡi liềm như đang cười, nhưng lòng tôi có cười được đâu. Khung cảnh chiều về không buồn, nhưng nó là lúc kết thúc mọi hoạt động, mệt mỏi của một ngày dài. Chiều, là lúc mọi người chìm trong khung cảnh đen mờ ảo. Chỉ là cảnh vật thôi cũng đã làm người ta thấy buồn, cũng đã thật cô đơn.
Lặng lẽ, ngắm nhìn bầu trời thơ mộng. Đám mây trắng trôi bồng bềnh đã trôi đi đâu mất, nhường chỗ cho một bầu trời trong trẻo. Trời càng tối dần, tối đến khi ta chẳng còn có thể nhìn thấy những gì xung quanh nếu không có ánh đèn điện, đèn đường. Vì sao dù có nhiều đến mấy cũng chẳng thể soi sáng lối về. Lòng có chút lo sợ, giá có ai bên tôi lúc này, nắm nhẹ bạn tay tôi. Đã lâu tôi vẫn như thế, đã quen cái cảnh thiếu vắng một người, nhưng thiếu đi một người lòng tôi chẳng thể mạnh mẽ lên, ngược lại yếu đuối trong tôi vẫn vậy.
Mỗi khi chiều về, mà lòng tôi dưng dưng muốn khóc òa lên, chẳng hiểu vì sao: do khung cảnh quá buồn hay do tôi đang nhớ về một người tôi đã từng… Mấy năm chia xa, chẳng biết người còn nhớ tôi nhưng tôi đang nhớ về người. Từ lúc nào mà tôi thấy buồn khi chiều tàn, từ khi nào tôi chợt nhớ thương một bóng người đã không còn trong hiện tại. Chỉ là một dĩ vãng phai mờ, trong màn sương dày, tôi chẳng biết tìm kiếm ở đâu.
Vì hai ta lạc mất nhau torng buổi chiều, một buổi chiều có ánh hoàng hôn thơ mộng. Ánh nắng ấy cũng đã thoảng lướt nhẹ qua mái tóc, qua đôi má tôi và ngọt ngào biết bao khi anh đã nhẹ hôn lên trán. Một buổi chiều xiết mấy là lãng mạn, êm đềm. Tôi cứ ngỡ đó là một kết thúc ngọt nhưng ai biết đâu, ngày ấy cũng là lần cuối cùng tôi còn một buổi chiều ấm áp.
Tôi đã khóc không biết bao lần khi chiều tàn, vì hoàng hôn làm tôi nhớ lại một mối tình, một tình yêu nồng cháy cũng nhạt nhòa, kết thúc trong ánh hoàng hôn buông dần. Lúc ấy tôi chỉ ước, giá mà ánh nắng ấy đừng tắt, thì có lẽ tôi bên anh được lâu hơn. Tôi cứ mong sao ngày chầm chậm trôi cho tôi được giữ mãi một kí ức nhưng ngày lại quá vô tình, trôi đi nhanh quá, làm tan biến hết bao kỉ niệm ngọt ngào của lòng tôi.
Vì đời đã có quy luật, bình minh nào thật ấm áp rồi hoàng hôn về lại xen chút buồn. Chiều tàn, làm tôi thấy đắng lòng. Đắng lòng khi tôi nghĩ lại những kí ức ngày ấy, tôi cũng đã rất yêu cái nắng hoàng hôn và yêu cả hình bóng anh. Nhưng anh đi mất, để lại tôi đơn côi một mình, với buổi chiều đang nhòa và chỉ còn màn đêm khẽ làm đôi mắt đỏ hoe vì khóc.
Giá mà chiều ơi! đừng về… để cho tôi bên anh lâu hơn chút nữa thôi, tôi đã không hối tiếc. Cái nắng ấm áp ngày đó đâu rồi? giờ để lại tôi buồn tủi, để giọt nước mắt tôi ướt mi. Rồi cái khung cảnh đen mịt mờ ấy chợt về, có ai hiểu được tiếng khóc trong lặng câm, trong thương nhớ và sự chờ đợi vô vọng…
Bài viết: Chiều tàn
Nguồn Zing Blog
Chiều tàn
via WordPress ift.tt/1FXMNjL
Chiều tàn nhanh, để nỗi buồn lại giăng kín nỗi lòng. Bởi vì chiều tàn, là lúc lòng lại nặng trĩu bao tâm sự. Giá mà lúc này lại có một người để bầu bạn, hàn huyên tâm sự. Mặt trời lặn dần trong êm ả, nhanh đến mức mà chỉ thoáng lúc quên đi đã biến đâu mất. Ánh nắng cuối cùng chiếu qua các tán lá cây cũng là lúc chim về tổ, tiếng hót líu lo cũng dần mờ trong cảnh chiều tàn. Chiều về là lúc mà ai cũng cảm thấy hiu quạnh, hiu quạnh ở đây có lẽ là sự cô đơn trong lòng. Chiều lại một mình trên lối về, chẳng ai kề bên đón đưa. Cảm giác ấy buồn trong vắng lặng của lòng.
Giá mà chiều về, cảm giác cô quạnh sẽ tan đi như ánh nắng. Thoáng đã có vài vì sao lấp lánh. Trăng lưỡi liềm như đang cười, nhưng lòng tôi có cười được đâu. Khung cảnh chiều về không buồn, nhưng nó là lúc kết thúc mọi hoạt động, mệt mỏi của một ngày dài. Chiều, là lúc mọi người chìm trong khung cảnh đen mờ ảo. Chỉ là cảnh vật thôi cũng đã làm người ta thấy buồn, cũng đã thật cô đơn.
Lặng lẽ, ngắm nhìn bầu trời thơ mộng. Đám mây trắng trôi bồng bềnh đã trôi đi đâu mất, nhường chỗ cho một bầu trời trong trẻo. Trời càng tối dần, tối đến khi ta chẳng còn có thể nhìn thấy những gì xung quanh nếu không có ánh đèn điện, đèn đường. Vì sao dù có nhiều đến mấy cũng chẳng thể soi sáng lối về. Lòng có chút lo sợ, giá có ai bên tôi lúc này, nắm nhẹ bạn tay tôi. Đã lâu tôi vẫn như thế, đã quen cái cảnh thiếu vắng một người, nhưng thiếu đi một người lòng tôi chẳng thể mạnh mẽ lên, ngược lại yếu đuối trong tôi vẫn vậy.
Mỗi khi chiều về, mà lòng tôi dưng dưng muốn khóc òa lên, chẳng hiểu vì sao: do khung cảnh quá buồn hay do tôi đang nhớ về một người tôi đã từng… Mấy năm chia xa, chẳng biết người còn nhớ tôi nhưng tôi đang nhớ về người. Từ lúc nào mà tôi thấy buồn khi chiều tàn, từ khi nào tôi chợt nhớ thương một bóng người đã không còn trong hiện tại. Chỉ là một dĩ vãng phai mờ, trong màn sương dày, tôi chẳng biết tìm kiếm ở đâu.
Vì hai ta lạc mất nhau torng buổi chiều, một buổi chiều có ánh hoàng hôn thơ mộng. Ánh nắng ấy cũng đã thoảng lướt nhẹ qua mái tóc, qua đôi má tôi và ngọt ngào biết bao khi anh đã nhẹ hôn lên trán. Một buổi chiều xiết mấy là lãng mạn, êm đềm. Tôi cứ ngỡ đó là một kết thúc ngọt nhưng ai biết đâu, ngày ấy cũng là lần cuối cùng tôi còn một buổi chiều ấm áp.
Tôi đã khóc không biết bao lần khi chiều tàn, vì hoàng hôn làm tôi nhớ lại một mối tình, một tình yêu nồng cháy cũng nhạt nhòa, kết thúc trong ánh hoàng hôn buông dần. Lúc ấy tôi chỉ ước, giá mà ánh nắng ấy đừng tắt, thì có lẽ tôi bên anh được lâu hơn. Tôi cứ mong sao ngày chầm chậm trôi cho tôi được giữ mãi một kí ức nhưng ngày lại quá vô tình, trôi đi nhanh quá, làm tan biến hết bao kỉ niệm ngọt ngào của lòng tôi.
Vì đời đã có quy luật, bình minh nào thật ấm áp rồi hoàng hôn về lại xen chút buồn. Chiều tàn, làm tôi thấy đắng lòng. Đắng lòng khi tôi nghĩ lại những kí ức ngày ấy, tôi cũng đã rất yêu cái nắng hoàng hôn và yêu cả hình bóng anh. Nhưng anh đi mất, để lại tôi đơn côi một mình, với buổi chiều đang nhòa và chỉ còn màn đêm khẽ làm đôi mắt đỏ hoe vì khóc.
Giá mà chiều ơi! đừng về… để cho tôi bên anh lâu hơn chút nữa thôi, tôi đã không hối tiếc. Cái nắng ấm áp ngày đó đâu rồi? giờ để lại tôi buồn tủi, để giọt nước mắt tôi ướt mi. Rồi cái khung cảnh đen mịt mờ ấy chợt về, có ai hiểu được tiếng khóc trong lặng câm, trong thương nhớ và sự chờ đợi vô vọng…
Bài viết: Chiều tàn
Nguồn Zing Blog